Triệu Cẩm Phồn không có lấy một manh mối nào về những gì đã xảy ra trong ba năm nàng mất trí nhớ. Nàng thực sự không nhớ mình đã làm gì Sở Ngang, khiến hắn lúc này nhìn nàng bằng ánh mắt vừa đầy xấu hổ vừa phẫn nộ.
Nàng rất muốn mở miệng hỏi cho rõ ràng, nhưng với tính cách tự tôn cao và hay bướng bỉnh của Sở Ngang, nếu lúc này nàng hỏi, hắn không những sẽ không nói mà còn trách nàng chưa bao giờ coi trọng tình nghĩa giữa hai người.
Khi trở về cung, Thẩm Gián sai người mang đến một đống tấu chương.
Những tấu chương này đều là từ thời gian trước. Kể từ khi Triệu Cẩm Phồn đăng cơ, các tấu chương từ khắp nơi gửi về đều phải qua mắt Tín Vương trước, sau khi Tín Vương xem xét và phê duyệt rồi mới đưa đến tay nàng, chỉ như một hình thức đi qua loa.
Dù vậy, ngồi ở vị trí này thì phải làm tròn trách nhiệm. Triệu Cẩm Phồn vẫn ngồi trước bàn sách, cẩn thận lật xem từng bản một.
Xem đến lúc đèn được thắp lên, màn đêm buông xuống, trong Tử Thần Điện điểm sáng lung linh dưới ngọn đèn le lói.
Giữa ánh đèn mờ ảo, cơn buồn ngủ ập đến. Triệu Cẩm Phồn đặt tấu chương xuống day day huyệt Thái Dương, định cúi đầu tiếp tục xem, thì đột nhiên trong đầu thoáng hiện vài mảnh ký ức xa lạ —
Một chiếc bàn lộn xộn, tấu chương rơi vãi đầy đất, ánh nến chập chờn sáng tối. Nàng được một người ôm lấy nằm ngửa trên bàn, đôi chân bị bẻ cong không chỗ tựa, mái tóc đen dài trượt theo mép bàn rũ xuống.
Bên tai dường như vang lên tiếng thở gấp trầm thấp của nam nhân kia. Nàng muốn nói gì đó, nhưng lời chưa kịp thốt ra đã bị người phía trên dày vò cho tan vỡ, âm thanh đứt quãng tràn ra từ miệng nàng, không rõ thành câu.
Viên mực trên bàn sách rơi xuống, vỡ thành từng mảnh, mực hòa lẫn với vệt nước mờ ám khác, ngấm vào khe hở của những viên gạch xanh…
“Bệ hạ! Bệ hạ!”
Tiếng gọi của Như Ý kéo suy nghĩ trôi nổi của Triệu Cẩm Phồn trở lại thực tại.
Nàng hoàn hồn, trán toát đầy mồ hôi mịn, tấu chương trên bàn và hộp mực làm nàng không dám nhìn thẳng.
Triệu Cẩm Phồn đưa tay che trán, nhắm mắt lại.
Sao trong đầu nàng lại hiện lên những hình ảnh kỳ lạ này? Mỗi một cảnh đều giống như đã từng xảy ra thật.
Và đây không phải lần đầu tiên những hình ảnh tương tự xuất hiện trong đầu nàng.
Lần trước là nàng nằm sấp bên cửa sổ… mỗi lần nàng đều không nhìn rõ khuôn mặt của người kia.
“Bệ hạ, người sao vậy?” Giọng Như Ý lo lắng vang lên.
Triệu Cẩm Phồn ngẩng mắt: “Không sao, có lẽ hơi mệt chút thôi.”
Như Ý vội nói: “Phòng ăn đã chuẩn bị một số món điểm tâm mà người thích, người có muốn dùng chút không?”
Triệu Cẩm Phồn đáp: “Cũng được.”
Không lâu sau, cung nhân bưng vào những món ăn tươi ngon: táo cắt lát, măng non bóng bẩy, củ năng ngào mật ngọt mát, và chè hạt sen thơm lừng rắc hoa quế khô. Chỉ cần nhìn thôi đã khiến người ta thèm thuồng.
Như Ý đứng bên cạnh phục vụ, gắp một miếng măng bỏ vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt Triệu Cẩm Phồn.
“Măng mùa xuân đầu năm cực kỳ tươi ngon. Măng này được ướp muối trước, sau đó chiên qua với dầu thơm, giúp khơi dậy hương vị, rất kí©h thí©ɧ vị giác. Bệ hạ hãy nếm thử."
Triệu Cẩm Phồn vốn chẳng có hứng ăn uống, nhưng không muốn Như Ý lo lắng nên vẫn gắp một miếng măng.
Vừa định đưa lên miệng, nàng chợt ngửi thấy mùi dầu hôi, đột nhiên cảm thấy buồn nôn.
Nàng đặt đũa xuống, chạy tới bên cửa sổ, đẩy cửa ra rồi vịn vào khung cửa mà nôn khan.
Như Ý vội vàng chạy đến đỡ nàng, đưa khăn lụa để nàng lau miệng: “Người có sao không?”
Triệu Cẩm Phồn nhận lấy khăn chấm nhẹ lên khóe miệng: “Gần đây luôn cảm thấy dạ dày khó chịu, ta cứ nghĩ nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn, nào ngờ mấy hôm nay càng ói mửa nhiều hơn.”
Như Ý nhíu mày, vội vàng chạy đến Ngự Dược Cục mời Giang Thanh tới.
Giang Thanh xuất thân từ gia đình danh y, từ nhỏ thông minh hiếu học, am hiểu đặc tính của các loại thảo dược. Cha và ca ca trong nhà vì nàng là nữ nhi nên không ủng hộ việc nàng học y.
Nàng cũng cứng cỏi, quyết tâm học giỏi y thuật, dứt khoát rời nhà để tầm sư học đạo. Ban đầu, nàng hành nghề chữa bệnh cho người dân trong phố xá, vài năm trước, để nghiên cứu sâu hơn về y thuật, nàng cải nam trang thi vào Ngự Dược Cục.
Bề ngoài nàng trông như một kẻ vô tích sự, nhưng thực chất y thuật cực kỳ cao siêu, tinh thông chữa trị đủ loại bệnh nan y.
Khi Triệu Cẩm Phồn còn là một hoàng tử "vô dụng", tình cờ đã cứu mạng nàng một lần, từ đó hai người kết nên mối nhân duyên không thể tách rời.Từ khi đăng cơ đến nay, tất cả hồ sơ khám bệnh của Triệu Cẩm Phồn đều qua tay nàng ấy. Có thể nói, việc nàng không bị phát hiện thân phận nữ nhi và bình an làm một vị hoàng đế bù nhìn cho đến tận bây giờ, Giang Thanh có công lao rất lớn.
*
Đêm khuya mịt mù, Giang Thanh xách theo chiếc hòm thuốc lớn theo sát Như Ý, vội vã chạy tới Tử Thần Điện.
Nàng đi đường xa, đã khát tới khô cổ, vừa đặt chiếc hòm thuốc lên bàn liền nói: “Nước!”
Triệu Cẩm Phồn đưa cho nàng một chén trà hạnh nhân mà nàng yêu thích nhất, rồi phất tay ra lệnh cho cung nhân hầu hạ lui ra ngoài.
Như Ý nhìn những cung nhân trong phòng lần lượt rời đi, sau đó đóng cửa lại đứng canh bên ngoài, chỉ để lại Triệu Cẩm Phồn và Giang Thanh trong phòng.
Giang Thanh "ực ực" uống cạn chén trà.
“Ta nghe Như Ý nói, người bị khó chịu ở dạ dày?”
Triệu Cẩm Phồn gật đầu: “Không biết có phải vô tình ăn phải thứ gì không tốt hay không, dạo này luôn cảm thấy buồn nôn nhưng lại không nôn ra được.”
“Vậy sao.” Giang Thanh ngước mắt nhìn sắc mặt của Triệu Cẩm Phồn, hỏi tiếp: “Ngoài buồn nôn, còn triệu chứng nào khác không?”
Triệu Cẩm Phồn đáp: “Động chút là mệt mỏi vô cùng.”
Giang Thanh tiếp tục hỏi: “Tình trạng này kéo dài bao lâu rồi?”
Triệu Cẩm Phồn trả lời: “Cũng khá lâu rồi, từ lúc mất trí nhớ đã như vậy.”
Giang Thanh hơi nhíu mày, đưa đầu ngón tay bắt mạch cho Triệu Cẩm Phồn. Thời gian trôi qua càng lâu, đôi mày nàng càng nhíu chặt hơn.
“Bệ hạ gần đây có thấy kinh nguyệt đến không?”
Triệu Cẩm Phồn suy nghĩ một lát, lắc đầu: “Chưa. Ngươi cũng biết, kinh nguyệt của trẫm xưa nay vốn không đều.”
Nghe được chữ “chưa”, tâm trạng Giang Thanh chợt chùng xuống, trong lòng dường như đã có câu trả lời nhưng vì chuyện này quá hệ trọng nên nàng không dám kết luận vội.
Thấy nét mặt nàng bất thường, Triệu Cẩm Phồn vội hỏi: “Bệnh này rất nghiêm trọng sao?”
Giang Thanh cố gắng bình tĩnh lại: “Cái này… người không có bệnh. Những thứ khác cũng không có gì đáng ngại, chỉ là có một việc vô cùng quan trọng, ta cần phải về xem lại y thư để xác nhận kỹ càng hơn, có lẽ chỗ nào đó ta đã nhầm.”
“Không đáng ngại là tốt rồi.” Triệu Cẩm Phồn thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn không chú ý đến nửa câu sau mà Giang Thanh vừa nói.
Giang Thanh thở dài: “Người cần nghỉ ngơi thật tốt, mấy ngày này tuyệt đối đừng quá lao lực, nên đi ngủ sớm một chút. Hãy học theo cách của người trước kia, lúc nào có thể lười thì cứ lười.”
“Biết rồi.” Triệu Cẩm Phồn mỉm cười.
Giang Thanh nhấc chiếc hòm thuốc lớn bên cạnh, nói: “Nếu không còn việc gì khác, ta cần nhanh chóng về xem lại y thư.”
“Đợi chút.” Triệu Cẩm Phồn gọi nàng lại, “Còn một chuyện nữa.”
Giang Thanh: “Sao vậy?”
“Dạo này trong đầu ta thỉnh thoảng lại hiện lên những đoạn ký ức kỳ lạ…”
Giang Thanh tò mò: “Đoạn ký ức gì?”
Triệu Cẩm Phồn nghẹn lại, không thể nào miêu tả nổi hình ảnh đó, mặt đỏ bừng lắp bắp hồi lâu mà chẳng nói được câu nào.
Giang Thanh suy đoán: “Có lẽ là người đã nhớ lại những ký ức đã mất cũng nên.”
*
Đêm khuya, Triệu Cẩm Phồn trằn trọc trở mình.
Trong đầu thi thoảng lại hiện lên những mảnh ký ức về quá khứ.
Lần này, là nàng trực tiếp túm lấy cổ áo của nam nhân kia, kiễng chân in dấu răng của mình lên môi hắn.
Xong xuôi, nàng còn vô cùng không biết xấu hổ hỏi hắn: “Thích không?”