Chương 8

Vào ngày cuối cùng trước khi hết phép, Trình Nhan canh giờ từ Hẻm Thanh Phong trở lại trường.

Nhận được tin, Trần Thư Hoa cố ý chờ cô ở trường.

Thấy người từ ký túc đi ra, cô ấy vội đưa chai nước: “Sao lúc chuyển đồ em không gọi cho chị? Chị cũng có thể tới giúp.”

Trình Nhan mỉm cười nhận lấy, vặn nắp uống mấy ngụm cho dịu họng rồi mới nói: “Dù sao đồ cũng không nhiều, gọi một xe chuyển là xong. Từ trường về nhà cũng chẳng gần, hà tất làm phiền chị chạy thêm một chuyến.”

Ngực Trần Thư Hoa khựng nhẹ: “Không phiền.”

Cô ấy siết chặt chiếc ô che nắng trong tay, rất muốn nói, chỉ cần là giúp cô làm việc, chưa bao giờ là phiền. Nhưng những lời ấy xoay đi xoay lại trong lòng, rốt cuộc vẫn không dám nói ra.

Trần Thư Hoa rũ mắt, lặng lẽ rút khăn giấy trong túi đưa cho Trình Nhan: “Lau mồ hôi đi, mệt lắm nhỉ?”

Cả ngày nay không rảnh tay, dọn trống đồ đạc ở nhà Hẻm Thanh Phong xong, Trình Nhan liền quay về trường.

Ban đầu cô định ăn qua loa, nhưng nhận được WeChat của Trần Thư Hoa mời ăn tối để cảm ơn hôm cô đưa Vãn Hà đi triệt sản.

Phản ứng đầu tiên của Trình Nhan là định từ chối, nhưng nghĩ mấy hôm nay Trần Thư Hoa nhắn tin đều đều, lần trước cô cũng đã khước từ một lần, nên lần này đồng ý.

Về phòng cất đồ, nghĩ đến việc học tỷ còn đợi dưới tầng, cô chưa kịp ngồi đã xuống ngay.

Đúng là hơi nóng.

Chỉ là lúc lau mồ hôi, chẳng hiểu sao cô lại nhớ tới người đã gặp bên hồ hôm ấy.

Chiếc khăn tay giặt sạch vẫn nằm trong túi cô.

Thấy động tác lau mồ hôi khựng lại, Trần Thư Hoa hỏi: “Sao thế? Vẫn nóng à? Hay mình lên xe nhé? Điều hòa đang bật sẵn.”

Trình Nhan hoàn hồn: “Không sao. Em chỉ bất chợt thấy, cảm giác của khăn tay với khăn giấy đúng là khác hẳn.”

Trần Thư Hoa không hiểu sao cô lại nghĩ đến chuyện này, ngẫm một chút rồi cười: “Em thích khăn tay à? Ở nhà chị có vài chiếc quà tặng của hãng, chị ít dùng. Nếu em thích, lần sau chị lấy cho.”

“Thôi ạ, em chỉ buột miệng cảm thán thôi.” Trình Nhan ném tờ giấy vào thùng rác cạnh đó.

Nhưng... quà tặng của hãng?

Một số thương hiệu xa xỉ có tặng quà định kỳ cho khách VIP là điều cô biết. Trình Nhan nhớ chiếc khăn trong túi mình, ở góc thêu một con bướm đang sải cánh, ngoài ra không có logo nào, rất có khả năng là đặt riêng.

Ngay cả khăn tay thường ngày cũng đặt riêng, rốt cuộc người phụ nữ ấy là ai?

Vài phút sau hai người lên xe, đợi Trình Nhan thắt dây an toàn, Trần Thư Hoa mới nổ máy.

Vừa quan sát đường, cô ấy vừa nói: “Ban đầu chị muốn đưa Vãn Hà theo cho em gặp, nhưng lúc chị ra cửa nó ngủ say quá. Hơn nữa nhà hàng hôm nay cũng có yêu cầu với thú cưng, nghĩ một hồi, chị không bế nó đi nữa.”

Trình Nhan khẽ cười: “Để nó ngủ ngon đi, cũng không nhất thiết phải gặp.”

Khoé mắt Trần Thư Hoa lén nhìn cô, tim đập nhanh hai nhịp.

Cô ấy liếʍ môi khô: “Nếu em nhớ nó, vài hôm nữa qua chỗ chị nhìn một chút nhé?”

Lông mày Trình Nhan khẽ nhíu.

Cô đã nói mấy lần là sau này sẽ không gặp Vãn Hà nữa.

Nhưng dường như học tỷ chẳng để tâm.

Kể cả mấy ngày chat gần đây, nên với những câu chuyện về Vãn Hà, cô đều ít trả lời.

Song có vẻ học tỷ không nhận ra.

Trong mắt cô ấy, dường như Trình Nhan vẫn là người cầm đồ ăn vặt cho mèo đi tìm Vãn Hà, cho ăn là nửa tiếng trở lên.

Nhưng khi đó cô cho một con mèo hoang vô chủ trong trường.

Chứ không phải Vãn Hà bây giờ đã có chủ nuôi dưỡng đàng hoàng.

Cô hơi phiền.

Nếu là người cô hoàn toàn không để ý, với tính cách của mình, ắt cô sẽ nói thẳng.

Còn với người thân gần hơn một chút, một mặt khác trong tính cách cô lại hiện ra: Cô thiên về cảm giác thấu hiểu nhau trong cách đối đãi, không cần nói trắng ra.

Đó cũng là lý do cô có chút cảm tình với học tỷ, nhưng mãi dừng ở đó.

Thấy cô nhíu mày, Trần Thư Hoa hơi tăng tốc: “Đói chưa?”

“Ừ.” Trình Nhan đáp nhạt.

Trần Thư Hoa nói: “Tối nay mình tới một quán tư gia. Họ không nhận khách đại trà, theo chế độ hội viên, mà hội viên thường cũng phải đặt trước. Chị hẹn từ nửa tháng trước, vốn hôm nay chưa tới lượt, nhưng trưa nay bên họ gọi nói mấy khách đổi lịch, tối nay bọn mình vừa khéo chen vào.”

Cô ấy cười tươi: “Vốn đã tính đưa em đi thử, vừa hay em về đúng hôm nay, có phải rất trùng hợp không?”

Trình Nhan có chút hứng thú: “Đúng là trùng hợp.”

Dòng người thưa dần, cảnh quan xung quanh theo thời gian trở nên sang trọng thấy rõ.

Đến gần nơi, Trần Thư Hoa bảo cô xuống trước: “Bãi xe cách đây hơi xa, chị đi gửi xe.”

Trình Nhan gật đầu, đứng đợi, nhân tiện ngó quanh.

Khác với những tòa nhà đèn đuốc rực rỡ, nơi này đậm chất Á Đông, Không phải kiểu chạy theo phong trào quốc phong, mà viên gạch mái ngói, thế đất hướng nhà đều rất dụng công.

Nhìn là biết xuất phát từ tay bậc thầy.

Đang nghĩ thế, cô như lại nghe tiếng bánh xe lăn.

Khoan đã, không phải bánh xe ô tô.

Nghĩ tới điều gì, Trình Nhan lập tức quay người, tà áo khoác dài của Trần Thư Hoa bay phần phật trong cơn gió chiều, phấp phới tới cạnh cô.

Hoàng hôn ở phía sau, trong mắt cô ấy như có ngôi sao sắp mọc: “Đợi lâu chưa? Mình vào thôi!”

Nhịp lăn đều đặn dường như khựng một chút, cũng có thể chỉ là ảo giác.

Cách nhau hai bước, Trình Nhan nhìn cô chằm chằm.

Ánh nhìn của cô quá chuyên chú, sắp tới bên cạnh thì Trần Thư Hoa bỗng đứng khựng lại.

Tim cô ấy lại đập thình thịch.

“Em...”

Ánh mắt chuyên chú đến mức khiến người ta rơi vào ấy lại chuyển hướng trong khoảnh khắc tiếp theo.

Một nỗi mất mát lớn đột ngột dâng lên.

Môi Trần Thư Hoa mấp máy, cô ấy gắng đè cảm xúc không đúng lúc xuống, miễn cưỡng kéo chút tỉnh táo.

Bình tĩnh lại, cô ấy đột nhiên nhận ra điều khác thường phía sau mình.

Quay người, vừa trông thấy người xuất hiện ở đây, cô ấy giật mình.

Tiếng bánh xe ngừng lại, không còn vang nữa.

Quân Giản Thanh bình thản nhìn người đứng phía trước đang sững nhìn mình.

Cùng với đó, là đôi mắt màu hổ phách quen thuộc phía sau người kia.

Trình Nhan cũng không nghĩ mình lại gặp người phụ nữ ngồi xe lăn này ở đây lần nữa.

Đếm kỹ, đây đã là lần thứ tư cô gặp cô ấy trong thời gian này.

Hai người đến giờ vẫn chưa từng trao đổi tên họ.

Nhưng...

Đuôi mày Trình Nhan khẽ động, trước khi bóng Trần Thư Hoa đột ngột xuất hiện ở bên cạnh.

Ngay khi cô nghe tiếng bánh xe quen thuộc mà quay lại, cô đã rõ ràng trông thấy vệ sĩ phía sau đẩy xe đang đổi hướng.

Sự thay đổi đó là sự thể hiện ý chí của chủ.

Rõ ràng là vì thấy cô đứng đây nên mới rẽ tới.

Trong lòng cô loáng qua một suy nghĩ.

Lúc này Trần Thư Hoa cũng nhận ra vị trí của ba người.

Ba người đứng thẳng một đường: Phía trước là “dì Quân”, sau lưng là Trình Nhan, còn cô ấy đứng giữa họ, vô hình ngăn đôi hai người. Vị trí này có vẻ không hay.

Theo phản xạ, Trần Thư Hoa bước lệch sang bên, vừa vặn đứng ngang hàng với Trình Nhan.

Giữa họ và Quân Giản Thanh vẫn còn một đoạn. Thấy vệ sĩ đẩy xe về phía này, Trần Thư Hoa khẽ kéo tay áo Trình Nhan, hơi nghiêng đầu, nhỏ giọng: “Đừng lo, là người chị quen.”

“Người quen?”

Trình Nhan nhìn lại cô ấy.

Trần Thư Hoa mỉm cười với cô, nói khẽ: “Chắc là nhìn thấy chị nên nhận ra. Nói thật chị cũng thấy lạ, nhưng cô ấy bận lắm. Chị chào một câu, chắc vài phút nữa là mình vào ăn được rồi.”

Trần Thư Hoa nói rất tự nhiên, nhưng Trình Nhan nhận ra từ lúc người phụ nữ trên xe lăn xuất hiện, Trần Thư Hoa bỗng căng thẳng.

Không phải kiểu căng vì chột dạ, mà giống như căng thẳng khi gặp... một vị trưởng bối đáng sợ?

Trình Nhan thấy lạ, nhưng trước lời trấn an của Trần Thư Hoa, cô mỉm cười, lúm đồng tiền bên phải thoắt ẩn thoắt hiện: “Vâng.”

Rơi vào mắt người ngoài, chỉ thấy hai cô gái trẻ đứng cạnh nhau thì thầm, mỉm cười với nhau, đẹp đôi lạ thường.

Trong mắt Quân Giản Thanh vẫn là một mảnh bình lặng. Khi Trần Thư Hoa kéo Trình Nhan đứng trước mặt cô ấy, cảm xúc của cô ấy vẫn nhạt như nước.

Không hiểu vì sao, vệ sĩ sau lưng cô ấy lại càng cúi đầu thấp hơn.

“Dì Quân, dì cũng tới đây ăn ạ?” Trần Thư Hoa lộ nụ cười, kính cẩn hỏi.

“Dì Quân.”

Lông mày Trình Nhan giật khẽ, là bậc trưởng bối?

Ánh mắt cô kín đáo lướt qua giữa hai người.

Quân Giản Thanh khẽ gật, ánh nhìn rơi trên người Trình Nhan.

Thấy vậy, Trần Thư Hoa lập tức giới thiệu: “Dì Quân, đây là học muội của tôi, Trình Nhan.”

“Học muội, đây là...” Cô ấy dừng một nhịp: “Dì Quân, một vị trưởng bối quen biết với nhà chị.”

Trình Nhan: “...”

Cô nhìn người phụ nữ trên xe lăn.

Cô ấy ngồi đó, sắc mặt trắng, khí chất cao lãnh khó chạm, như thể cách người cả ngàn dặm.

Cô khựng lại, theo học tỷ gọi một tiếng: “Dì Quân.”

Người được gọi là “dì Quân” gật nhẹ.

Trình Nhan nhận ra, thần sắc đối phương thản nhiên, lạnh nhạt.

Một cái gật đầu tùy ý, như đối với một hạt bụi nhỏ chẳng lọt vào mắt.

Bộ dạng như thế, so với mọi lần cô từng gặp, càng cao quý lạnh lùng hơn.

Lạnh đến mức không đặt ai vào mắt.

Nếu cô ấy luôn xuất hiện trước mặt cô với dáng thái ấy, Trình Nhan tuyệt sẽ không nói thêm nửa câu.

Trong lòng cô bỗng dâng một chút chán ghét.

Cảm xúc vô cớ đó bị cô ấn xuống, lặng lẽ nghe Trần Thư Hoa cáo từ.

Khi sắp rời đi, đột nhiên cô nhớ tới quỹ đạo chuyển hướng bất chợt lúc nãy.

Không nhịn được, cô quay lại nhìn người phụ nữ trên xe lăn thêm một lần, đúng lúc chạm vào đôi mắt sâu như vực.

Mênh mông như biển, khó dò tới đáy.

Còn đâu vẻ thản nhiên lạnh nhạt ban nãy?

Tim cô khẽ run, rồi không ngoái đầu nữa.