Chương 13

Liệt kê thử những món ăn vặt bạn yêu thích nhất hồi nhỏ?

Lý do mấy năm nay thực phẩm Hưng Hoa đi xuống là gì?

Nghe nói nhà máy chế biến lớn nhất của Hưng Hoa xảy ra sự cố an toàn, đã khiến năm người tử vong, mười tám người nhập viện...

Một doanh nghiệp lâu đời rốt cuộc nên bám trụ thị trường hay tìm cách chuyển mình? Với tư cách là người đứng đầu, cô ấy sẽ đưa ra lựa chọn thế nào?

“Đang xem gì vậy?” Hôm nay là cuối tuần, hai người ra ngoài thư giãn, Chu Tịnh Nhiên ghé đầu lại nhìn màn hình điện thoại của Trình Nhan, thấy dừng ở trang tin tức: “Thực phẩm Hưng Hoa?”

“Là loại kẹo mυ"ŧ và mì cay chúng ta hay ăn hồi nhỏ đó, đúng rồi! Còn cả bánh mì mua ở căn tin buổi sáng, đi kèm một hộp sữa nhỏ, có phải cũng của hãng Hưng Hoa không?”

Trình Nhan gật đầu.

Thời tiểu học, cô cũng thích ăn vặt. Mỗi tuần cô đều có khoản tiền tiêu vặt bố mẹ cho, và đều đem đi cùng Chu Tịnh Nhiên mua đồ ăn vặt ở tiệm tạp hóa.

Nhắc đến kỷ niệm, Chu Tịnh Nhiên lại thèm, cô ta vốn mê mấy món ăn vặt nhỏ nhỏ: “Nhưng mấy năm nay hình như chẳng còn thấy nữa.”

Nhiều lần đi siêu thị tìm mà không thấy.

Trình Nhan thoát khỏi trang tin, nói: “Từ mấy năm trước đã ngừng sản xuất rồi.”

Chu Tịnh Nhiên thất vọng: “À, đồ họ làm ngon lắm, tớ ăn mấy loại khác chẳng thấy hương vị đó nữa.”

“Nói thật, tớ không hiểu mấy ông chủ làm ăn kiểu gì, thứ ngon thì bán được vài năm rồi ngừng, hỏi thì bảo không sản xuất nữa. Thứ vừa đắt vừa dở thì liên tục cho ra phiên bản mới, từ 1.0 đến 5.0, kế thừa nguyên sự khó nuốt. Họ không khảo sát thị trường à? Thật hết biết.”

Nỗi oán thán của Chu Tịnh Nhiên rất sâu. Hồi nhỏ tiền tiêu vặt hạn hẹp, mua cái mình thích phải tính toán kỹ. Lớn rồi tài chính thoải mái, muốn ăn thì lại chẳng có nữa, chỉ còn mấy món khó nuốt chiếm hết kệ hàng.

“Đám chủ đó đúng là đầu óc có vấn đề.” Cô ta phẫn nộ kết luận.

Trình Nhan không phụ họa, dù từng cô cũng nghĩ vậy.

Cô nói: “Có lẽ góc nhìn của người làm chủ và chúng ta khác nhau.”

Chu Tịnh Nhiên hừ một tiếng: “Dù sao thì cũng là họ bỏ thị trường. Vậy cái hãng Hưng Hoa này sắp phá sản rồi hả?”

Trình Nhan bất lực: “Làm gì có chuyện. Đó là doanh nghiệp lâu năm, chỉ dựa vào vài tin tức mập mờ mà phán đoán sắp sụp đổ thì quá vội vàng rồi.”

Chu Tịnh Nhiên khoanh tay nhìn cô: “Vậy cậu buồn rầu cái gì? Cho dù có phá sản thì cũng chẳng liên quan đến cậu mà.”

Chẳng lẽ cô ta không thấy rõ nét u sầu trên mặt Trình Nhan sao?

Trình Nhan hơi sững lại, đưa tay chạm vào mặt mình. Cô thật sự trông rất buồn ư?

Không nghĩ thêm nữa, cô thở khẽ: “Tớ có một người bạn, liên quan đến công ty này.”

Chu Tịnh Nhiên ngồi xuống bên cạnh: “Nếu cậu lo cho bạn, vậy thì đi tìm cô ấy đi.”

Trình Nhan lắc đầu: “Tớ không liên lạc được với cô ấy.”

Chu Tịnh Nhiên chống cằm nhìn cô: “Thôi được rồi. Vậy thì đừng nghĩ nhiều, để tớ đưa cậu về. Ăn xong bữa tối, tớ đưa cậu về trường.”

Trình Nhan liếc chiếc mô tô ngầu ngầu của cô ta, nói: “Để tớ chở cậu.”

Hai người cùng thi bằng lái, bằng C1 và D đều đã có.

Cô ném mũ bảo hiểm cho Chu Tịnh Nhiên, rồi chân dài bước lên xe, đôi mắt hổ phách khẽ nhìn, ra hiệu cho cô ta lên.

Chu Tịnh Nhiên huýt sáo: “Ngầu thật!”

Cô ta hăng hái ngồi sau, ôm eo Trình Nhan, phấn khích: “Xuất phát!”

Trình Nhan lái còn táo bạo hơn. Trên đường ven biển, mô tô lao vυ"t đi, gió gào thét bên tai. Tốc độ nhanh như thể giây sau sẽ bay lên, adrenaline dâng trào.

Đến trước cửa tiệm của Chu Tịnh Nhiên, Trình Nhan tháo mũ, đưa tay vuốt gọn tóc, quay sang hỏi: “Ăn ngoài hay gọi về?”

Chu Tịnh Nhiên vẫn chưa hết phấn khích, mắt sáng rực nhìn cô: “Chị em, tay lái vẫn đỉnh như xưa, phong độ không đổi!”

Trình Nhan cười khẽ: “Gì mà xưa, mới năm ngoái thôi.”

Chu Tịnh Nhiên cười tít mắt, nhìn cô quen thuộc đi vào tiệm tìm nước uống.

Nhiều người vừa thấy Chu Tịnh Nhiên thường nghĩ cô ta là kiểu con gái biết chơi, thích mạo hiểm. Nhưng thực tế, người luôn bị xem là ngoan ngoãn như Trình Nhan mới chính là kẻ liều lĩnh, thích kí©h thí©ɧ nhất.

Chơi mô tô, Chu Tịnh Nhiên là người dẫn dắt cô. Nhưng không ai ngờ rằng, Trình Nhan vừa đủ tuổi thành niên, thi xong bằng lái là nhảy vào đường đua ngầm.

Mùa hè sau kỳ thi đại học, cô lăn lộn ở trường đua suốt hai tháng. Ban đầu chỉ là tân binh luôn về chót, nhưng một tuần, nửa tháng sau, tình hình hoàn toàn đổi khác.

Bằng thái độ liều lĩnh và kỹ thuật điêu luyện, cô liên tục giành giải quán quân.

Mãi đến khi Trình Nhan cầm xấp tiền mời Chu Tịnh Nhiên ăn cơm, cô ta mới biết chuyện.

Cảm giác duy nhất khi ấy: Kí©h thí©ɧ thật, chị em!

Sau đó cô còn đi xem một trận, tận mắt trải qua cảm giác “đua với tử thần”.

Chu Tịnh Nhiên từng nghĩ Trình Nhan sẽ đi sâu trên con đường này. Nhưng hết hè, vừa nhập học, cô đã dứt khoát chia tay đường đua ngầm.

Cô ta còn nhớ rõ cuộc trò chuyện năm đó: “Tại sao không đi nữa? Tất nhiên là vì muốn trải nghiệm cảm giác kiếm tiền rồi. Giờ sắp nhập học, đương nhiên phải quay lại trường.”

“Nếu cậu cần tiền, với danh tiếng thủ khoa thành phố, đi dạy kèm cũng kiếm được nhiều mà?”

“Không muốn, chán lắm.” Giọng Trình Nhan trong điện thoại.

Chu Tịnh Nhiên im lặng hồi lâu, rồi nói: “Tớ hiểu rồi, kiếm tiền chỉ là cái cớ. Cậu thật ra là muốn tìm cảm giác kí©h thí©ɧ, muốn liều mạng.”

Cô ta dường như hiểu ra, và từ đó không bao giờ hỏi nữa.

Mười tám tuổi, việc đầu tiên khi bước vào tuổi trưởng thành. Trình Nhan lấy bằng lái, rồi lao vào đua xe. Trong quãng thời gian bắt đầu lại, cô chọn cách phó mặc đời mình cho số phận.

May mắn vẫn đứng về phía cô. Bị thương có, nhưng chưa từng chạm đến ranh giới sinh tử.

Đến hạn kỳ cô đặt cho chính mình, cô lại quay ngoắt trở về, biến thành học sinh ngoan ngoãn như trước.

Trình Nhan chưa bao giờ kể cho cô ta nghe, nhưng làm bạn bao năm, Chu Tịnh Nhiên đã hiểu hết.

Cô ta đi theo sau, nhìn Trình Nhan ngửa đầu uống nước. Uống vội quá, một dòng nước tràn khỏi khóe môi, lướt xuống cổ dài, qua yết hầu đang chuyển động, cảnh tượng vừa gợi cảm vừa quyến rũ.

Đôi tay cầm chai cũng vậy, thon dài trắng trẻo, gân xanh nổi lên khi siết chặt, khiến người khác khó lòng dứt mắt.

Chỉ riêng cảnh cô uống nước thôi, cũng từng khiến vài cô gái đến xin số liên lạc.

“Người ta đều bảo cậu là ngoan ngoãn. Ai biết “ngoan ngoãn” của chúng ta lại hoang dã thế này?”

Nhớ lại lời ai đó từng đánh giá Trình Nhan, Chu Tịnh Nhiên bực bội: “Đúng là kẻ giỏi diễn. Vậy mà đám người kia mù hết, cứ mê cậu.”

Trình Nhan nghe cô ta đột ngột chua chát, liếc nhìn: “Ai chọc cậu ghen rồi?”

Chu Tịnh Nhiên bật cười: “Không ai cả.”

Chỉ là nhớ đến một người từng xin số của Trình Nhan thôi.

Trình Nhan không để tâm. Chu Tịnh Nhiên bình thường ổn, nhưng hễ nhắc đến “bạch nguyệt quang” trong lòng, lại có chút thất thường. Cô đã quen rồi.

“Vậy rốt cuộc ăn ngoài hay gọi về? Quyết định đi?”

Chu Tịnh Nhiên thu lại nụ cười, trở nên nghiêm túc: “Ăn ngoài đi, đến quán cũ của chúng ta.”

Trình Nhan: “OK.”

Quán mà Chu Tịnh Nhiên nhắc tới là tiệm mì, đặc sản là mì niêu nóng hổi. Hai người thời cấp ba thường đến ăn. Cách đây không xa, nên cả hai cùng đi bộ.

Vào quán, như thường lệ gọi một bát mì đặc sản, Trình Nhan thêm quả trứng. Trong lúc chờ, cô nhận được cuộc gọi từ Trần Thư Hoa.

“Học muội, trước đó chị bận, không nhận được điện thoại em. Có chuyện gì sao?” Giọng Trần Thư Hoa mang theo lo lắng.

Trình Nhan mềm lòng, mắt nhìn chằm mặt bàn: “Không có gì, chỉ là em nhắn tin mà chị không trả lời, nên muốn gọi hỏi chị đang làm gì.”

Trần Thư Hoa thở phào: “Khi đó điện thoại chị để chế độ im lặng.”

Trình Nhan khẽ ừ: “Không sao, chị đừng lo.”

“Ừ.”

Có vẻ nên kết thúc cuộc gọi.

Trình Nhan lại nhớ tới loạt tin tức, cầm máy hỏi: “Chị ăn tối chưa?”

“Chưa, đang định... Em ăn chưa?” Trần Thư Hoa hơi ngập ngừng rồi lái sang hỏi.

Trình Nhan: “Em mới gọi, còn chưa ăn.”

Trần Thư Hoa khẽ hỏi: “Chị có thể đến tìm em không?”

“...” Trình Nhan chần chừ, liếc nhìn Chu Tịnh Nhiên.

Chu Tịnh Nhiên bắt gặp ánh mắt ấy, lập tức gật đầu, ý bảo đồng ý.

Trình Nhan: “Em đang đi cùng bạn, nếu chị muốn thì cứ đến.”

Trần Thư Hoa có chút vui mừng: “Được, lát nữa chị qua.”

Cúp máy, Trình Nhan gửi địa chỉ qua WeChat cho cô ấy.

Chu Tịnh Nhiên hỏi: “Ai vậy?”

Trình Nhan: “Một người bạn khá thân.”

Chu Tịnh Nhiên bất ngờ hỏi: “Thích cậu à?”

Trình Nhan không phủ nhận: “Ừ.”

Chu Tịnh Nhiên: “Xem ra là kiểu rất dịu dàng rồi.”

Trình Nhan khẽ nhướng mày.

Chu Tịnh Nhiên liếc cô: “Bảo bối, chẳng lẽ tớ còn không hiểu cậu? Nếu không dịu dàng thì cậu chẳng có hứng thú đâu.”

Ở một mức nào đó, Trình Nhan là người có ham muốn kiểm soát tình cảm mạnh mẽ. Điều đó thúc đẩy cô phải giữ vai trò chủ động trong mối quan hệ. Nếu đối tượng quá mạnh mẽ, cả hai sẽ rơi vào giằng co. Mà cô lại rất bá đạo.

Hồi nhỏ, hai người từng cứu một con chim bị thương. Chim không biết gì, chỉ bản năng dựa vào người chăm sóc. Cả hai đều quan tâm, thế là nó gắn bó với cả hai. Nhưng chẳng bao lâu, Chu Tịnh Nhiên phát hiện Trình Nhan chẳng cho nó ăn nữa. Hỏi thì cô chỉ đáp: “Không phải cậu cho nó ăn rồi sao?”

Khi ấy Chu Tịnh Nhiên mới nhận ra, đằng sau vẻ ngoan ngoãn là sự bá đạo. Cô chỉ muốn có sự quan tâm duy nhất.

Người đã bá đạo như vậy, nếu ghép với người mạnh mẽ nữa, quả thật khó mà tưởng tượng.

“Đừng nhìn tớ kiểu đó.” Trình Nhan dường như biết cô đang nghĩ gì, nhún vai: “Tớ thay đổi nhiều rồi.”

Chu Tịnh Nhiên bán tín bán nghi: “Thật không?”

Chợt nhớ tới điều gì, cô hỏi: “Đã vậy thì người chị học tỷ kia cậu có thiện cảm, thế còn người chúng ta gặp ở sân bay mấy hôm trước là ai?”

Trình Nhan đáp lại: “Một người trưởng bối.”