Thấy Mai Tử Khâm mãi không lên tiếng, Lạc Nghi Công chúa sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:
“Tử Khâm ca ca muốn bao che cho quả phụ này sao? Nếu quả thật như vậy, chỉ e khi phụ hoàng trách tội xuống, cả phủ Hầu gia cũng khó mà thoát nạn!”
Từ đầu đến cuối, Mai Tử Khâm không hề lên tiếng cầu xin hay nói lời tạ tội với Lạc Nghi Công chúa.
Không thèm liếc mắt đến nàng ta, hắn lạnh lùng nói:
“Ái khuyển của Công chúa bị gϊếŧ trong Hầu phủ, Công chúa muốn đòi lại công đạo, bổn hầu đương nhiên phải lấy mạng đền mạng. Chỉ là…”
Ánh mắt hắn lại rơi trên người Thủy Khanh Khanh, giọng nói kiên định không chút do dự:
“Hôm nay, những gì Thịnh thị làm đều là để cứu tiểu nhi của bổn hầu. Vậy nên, nàng chính là ân nhân của bổn hầu, cũng là ân nhân của Hầu phủ. Bổn hầu không thể lấy oán báo ân, gϊếŧ chết ân nhân, Công chúa muốn đòi mạng cho ái khuyển, vậy bổn hầu sẽ dùng mạng mình đền bù cho Công chúa!”
Nghe vậy, mọi người đều sững sờ. Bạch Linh Vi hoảng hốt nhìn về phía Mai Tử Khâm, còn Thủy Khanh Khanh – người đã sẵn sàng chờ cái chết – cũng không thể tin nổi mà ngẩng đầu nhìn hắn. Gương mặt vốn vô cảm của nàng lộ rõ vẻ kinh ngạc, ánh mắt ngơ ngác nhìn nam nhân lạnh lùng cương nghị kia, không dám tin rằng vào phút cuối cùng, hắn lại ra mặt bảo vệ mình.
Chuyện gϊếŧ chó, nói lớn không phải lớn, nói nhỏ cũng không phải nhỏ. Nếu việc gϊếŧ nàng có thể khiến Lạc Nghi Công chúa nguôi giận, đó đã là kết cục tốt nhất. Vì vậy, Thủy Khanh Khanh chưa bao giờ dám mơ tưởng rằng Mai Tử Khâm hoặc bất kỳ ai trong Hầu phủ sẽ đứng ra bảo vệ nàng.
Dù sao, nàng chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, một kẻ ăn nhờ ở đậu trong Hầu phủ mà thôi…
Lạc Nghi Công chúa càng không thể tin rằng Mai Tử Khâm lại nói ra những lời như vậy, liền trừng mắt nhìn hắn, phẫn nộ nói:
“Hầu gia đây là đang trách bổn Công chúa sao?”
Trước mặt mọi người, Mai Tử Khâm lại coi Thủy Khanh Khanh – kẻ gϊếŧ chết tuyết lang – như đại ân nhân của Hầu phủ, chẳng phải là đang ngầm trách Lạc Nghi Công chúa không trông kỹ ái khuyển làm hại người hay sao?
Quay lại đối diện với ánh mắt chất vấn của Lạc Nghi Công chúa, Mai Tử Khâm nhếch môi lạnh lùng, từng lời từng chữ sắc bén như đao:
“Ái khuyển của Công chúa làm hại người trước, nàng ấy gϊếŧ chó là sau. Nếu không có Thịnh thị ra tay kịp thời, chỉ e Vân nhi đã gặp nạn. Vậy nên, dù nàng ấy không động thủ, bổn hầu cũng sẽ tự tay gϊếŧ con súc sinh đó. Vậy, mạng này, bổn hầu đền cho Công chúa!”
Lời này vừa dứt, cả viện náo động hẳn lên!
Định Quốc Hầu nắm trọng binh, quyền khuynh triều đình, lại tự nguyện lấy mạng mình đền cho một con chó. Chuyện này mà truyền ra, chỉ e thiên hạ sẽ cười đến rụng răng!
Lạc Nghi Công chúa dù ngang ngược đến đâu, cũng chỉ là một Công chúa được nuôi dưỡng trong thâm cung, làm sao sánh được với Mai Tử Khâm – người dấn thân nơi sa trường, sống giữa lằn ranh sinh tử.
Vậy nên, đối diện với ánh mắt băng lãnh đầy uy nghiêm và sát khí không thể che giấu của Mai Tử Khâm, Lạc Nghi Công chúa không khỏi run rẩy, tức giận đến mức nghẹn lời, không nói nổi một câu.
Đúng lúc ấy, quản gia bước vào bẩm báo:
“Tam Hoàng tử đến phủ chúc mừng!”
Lời vừa dứt, từ cổng phủ đã xuất hiện một thân hình cao lớn.
Người đến mặc áo gấm bạc, đầu đội ngọc quan trắng, dáng người tuấn lãng như ngọc, khuôn mặt sáng rỡ như ánh trăng. Không ai khác chính là Tam hoàng tử Lý Hựu – người được ca tụng tài năng, dung mạo, phẩm hạnh đều đứng đầu trong các Hoàng tử Đại Tấn.
Mai Tử Khâm nghe vậy, sắc mặt căng thẳng liền giãn ra, định bước tới nghênh đón, nhưng Lạc Nghi Công chúa đã nhanh chân lao tới, nhào vào lòng Lý Hựu, uất ức khóc lóc:
“Tam ca ca, có người ức hϊếp Nghi nhi, gϊếŧ chết cả Tuyết nhi của Nghi nhi, huynh nhất định phải làm chủ cho Nghi nhi!”
Nói rồi, đôi tay ngọc ngà của Lạc Nghi Công chúa chỉ thẳng vào Thủy Khanh Khanh đang bị trói trên ghế dài, nghiến răng căm hận:
“Chính là nữ nhân độc ác này trong Hầu phủ đã gϊếŧ chết Tuyết nhi. Tam ca ca, huynh xem, Tuyết nhi chết thảm thế nào…”
Ánh mắt Mai Tử Khâm chợt lạnh lại, đang định mở lời thì Tam hoàng tử Lý Hựu đã giơ tay, khẽ gõ lên trán Lạc Nghi Công chúa một cái, nghiêm giọng nói:
“Không được phép nói năng hàm hồ nữa! Nếu không có vị cô nương này, hôm nay muội đã gây ra đại họa rồi. Đến lúc đó, không chỉ có Tam ca phải phạt muội, mà ngay cả phụ hoàng cũng sẽ không tha cho muội đâu!”
Nói xong, chẳng để ý đến vẻ mặt kinh ngạc đầy hoang mang của Lạc Nghi, Lý Hựu bước tới sai người cởi trói cho Thủy Khanh Khanh, sau đó quay sang Mai Tử Khâm chắp tay cười nói:
“Hầu gia, chúc mừng đại hỷ!”
Tam hoàng tử Lý Hựu đến Hầu phủ vào giờ này, dự tiệc chỉ là thứ yếu, quan trọng hơn cả là mang theo thánh chỉ của Hoàng thượng đến ban ân.
Trước mặt mọi người, Lý Hựu tuyên chỉ. Mai Tử Khâm cùng mọi người cúi rạp xuống nghe chiếu chỉ.