Đại yến Hầu phủ, tân khách bốn phương, vốn là một ngày vui vẻ náo nhiệt, nào ngờ, trong noãn các nơi các nữ quyến tụ họp lại đột nhiên phát sinh biến cố.
Một con Tuyết Lang toàn thân trắng như tuyết ngã trên mặt đất, chính giữa trán cắm một chiếc trâm hoa mai, cổ họng bị vật sắc cắt một vết dài, máu tươi không ngừng phun trào. Bộ lông trắng muốt không tỳ vết dần dần bị máu đỏ thẫm nhuộm lên...
Một thiếu nữ xinh đẹp mặc cung trang sắc phấn hồng đang quỳ bên cạnh Tuyết Lang, khóc lóc không ngừng, chính là chủ nhân của nó – Ngũ công chúa Lạc Nghi.
Còn thủ phạm gây ra sự việc, Thủy Khanh Khanh, bị người ta áp giải quỳ ở một bên. Đại cung nữ Lộ Châu bên cạnh Công chúa không ngừng tát vào mặt nàng, vừa đánh vừa mắng:
“Ngươi dám gϊếŧ chết sủng vật mà Công chúa yêu quý nhất! Ngươi có biết đây là Tuyết Lang được Hoàng thượng ban cho, ngươi cho dù có mười cái mạng cũng không đền nổi!”
Đối mặt với biến cố bất ngờ này, các nữ quyến xung quanh đều kinh hãi, đứng ngây ra tại chỗ, không ai dám mở miệng khuyên Công chúa, càng không ai dám cầu xin tha thứ cho Thủy Khanh Khanh.
Nam quyến vốn ở tiền sảnh, nghe thấy tiếng ồn ào cũng kéo đến noãn các, nhưng không rõ nguyên nhân trước sau nên chẳng ai dám tùy tiện mở lời.
Nghe lời Lộ Châu nói, lại nhìn thấy Tuyết Lang từng chút một co giật rồi tắt thở, ánh mắt của Lạc Nghi Công chúa thoáng chững lại, kế đó bỗng rút trâm hoa mai trên trán Tuyết Lang ra, không nói một lời liền đâm về phía đầu của Thủy Khanh Khanh!
“Tiện tỳ! Đền mạng cho Tuyết Nhi của ta!”
Lạc Nghi công chúa ra tay vừa nhanh vừa tàn nhẫn, động tác như muốn lấy mạng của Thủy Khanh Khanh.
Thân thể Thủy Khanh Khanh bị người giữ chặt không thể nhúc nhích, thấy trâm cài sắp đâm xuống đầu mình, nàng nghiêng đầu một cái, trâm hoa mai đâm vào bả vai nàng, máu tươi văng khắp nơi!
“Tiện tỳ, đến nước này mà ngươi còn dám né tránh?!”
Lạc Nghi Công chúa không ngờ rằng vào lúc này Thủy Khanh Khanh vẫn dám chống đối mình, lửa giận trong lòng càng bùng lên dữ dội. Nàng ra lệnh cho bà tử giữ chặt Thủy Khanh Khanh, rút mạnh trâm hoa mai khỏi bả vai nàng, tiếp tục đâm xuống cổ.
Chiếc trâm bị rút ra khiến bả vai Thủy Khanh Khanh bị xé toạc, máu thịt nát bấy, cơn đau kịch liệt làm toàn thân nàng run rẩy. Nhưng chưa kịp phản kháng, Lạc Nghi Công chúa đã lần nữa đưa trâm về phía cổ nàng.
Lần này, thân thể nàng bị giữ chặt không thể động đậy, ngay cả đầu cũng bị đè lại, không còn chỗ nào để né tránh...
“Dừng tay!”
Mũi trâm sắc bén chỉ còn cách cổ Thủy Khanh Khanh trong gang tấc, tưởng chừng sắp đâm thủng một lỗ máu chí mạng, thì một tiếng quát lạnh như băng vang lên.
Ngay sau đó, một người mặc áo bào tím tựa quỷ mị xuất hiện, trong nháy mắt đã đoạt lấy chiếc trâm trên tay Lạc Nghi Công chúa.
“Chuyện gì đang xảy ra?”
Mai Tử Khâm ném chiếc trâm dính máu xuống đất, ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng lướt qua gương mặt đầy giận dữ của Lạc Nghi Công chúa, cuối cùng dừng lại trên thân thể bê bết máu, đầu tóc rối bù của Thủy Khanh Khanh.
Thấy hắn đến, Nhạc Nghi vừa giận vừa tủi, chỉ tay về phía Thủy Khanh Khanh, khóc kể:
“Tử Khâm ca ca, con tiện phụ độc ác này đã gϊếŧ chết Tuyết Nhi của muội – muội muốn ả đền mạng!”
Hai chữ “tiện phụ” nghe vô cùng chói tai, không chỉ làm nhục Thủy Khanh Khanh, mà còn trong ngày vui của Hầu phủ, khiến người ta nhớ lại Đại công tử của Mục gia vừa mất không lâu.
Vì vậy, sắc mặt của Mai Tử Khâm càng trở nên âm u lạnh lẽo, ánh mắt như băng nhìn Thủy Khanh Khanh hai má sưng đỏ, bả vai đầy máu, giọng nói lạnh buốt:
“Tại sao ngươi lại gϊếŧ chết Tuyết Lang của Công chúa?”
Nghe vậy, Lạc Nghi Công chúa thoáng sững người, đang định tranh cãi thì Thủy Khanh Khanh đã đỏ hoe đôi mắt, nghiến răng nghiến lợi, căm phẫn nói:
"Nàng không quản được Tuyết Lang của mình, để mặc nó cắn người bừa bãi. Vừa rồi, nó suýt chút nữa đã cắn gãy chân của Vân nhi!"
"Ta không gϊếŧ con súc sinh này, chẳng lẽ phải để nó cắn đứt đôi chân của Vân nhi hay sao?!"
Thì ra, kể từ khi Lạc Nghi Công chúa có được con Tuyết Lang trắng như tuyết này, nàng ta luôn yêu thương cưng chiều nó, ngay cả khi xuất cung đến Hầu phủ dự yến cũng mang theo.
Con Tuyết Lang được công chúa nuông chiều, trong cung thường xuyên cắn người, nhưng các cung nữ, thái giám bị nó cắn chẳng ai dám than phiền, chỉ có thể âm thầm chịu đựng và tránh xa con thú hung dữ này.
Lạc Nghi Công chúa thường xuyên dùng thịt sống đùa giỡn với Tuyết Lang, ném thịt lên không để nó nhảy lên đớp. Lâu ngày, Tuyết Lang cứ thấy thứ gì đỏ thẫm là lao tới cắn xé. Hôm nay, nhìn thấy Vân nhi trong bộ y phục đỏ rực, nó liền xông tới, cắn chặt đôi chân đứa bé.
Khi đó, Bạch Linh Vi vừa bế Vân nhi đến chào Lạc Nghi Công chúa, không ngờ con Tuyết Lang vốn ngoan ngoãn nằm cạnh Công chúa lại đột nhiên lao lên cắn người, mà người bị cắn lại chính là Vân nhi.
Cảnh tượng lập tức rối loạn. Bạch Linh Vi nhìn con Tuyết Lang dữ tợn cao bằng vai mình, sợ đến mức mặt mày tái mét. Các nữ quyến khác cũng kinh hãi hét lên.
Các tỳ nữ và nhũ mẫu xung quanh nhìn thấy đôi chân của Vân công tử bị Tuyết Lang ngoạm vào miệng, hoảng sợ vội vàng cầm bàn ghế xung quanh định đập vào con thú. Nhưng Lạc Nghi Công chúa lại ngăn cản, hét lớn:
"Không được đánh Tuyết Nhi! Nếu làm nó bị thương, bổn Công chúa sẽ lấy mạng các ngươi!"
Đúng lúc này, Thủy Khanh Khanh bước vào noãn các, nghe lời của Lạc Nghi Công chúa, lòng nàng tràn đầy phẫn nộ. Lẽ nào trong mắt nàng ta, mạng người không đáng giá bằng sủng vật của mình sao?
Nhưng khi ánh mắt Thủy Khanh Khanh nhìn rõ người bị Tuyết Lang cắn chính là Vân nhi, đầu óc nàng lập tức vang lên một tiếng nổ lớn, toàn bộ lý trí biến mất, không chút do dự lao lên. Nàng nhảy một cái lên lưng Tuyết Lang, rút chiếc trâm trên đầu mình đâm thẳng vào trán nó.
Tuyết Lang bị đau, nhưng vẫn không chịu nhả. Vân nhi khóc thét đau đớn, Thủy Khanh Khanh cũng cuống đến đỏ mắt, không màng đến hàm răng sắc nhọn của nó, dùng toàn lực cố gắng bẻ hàm Tuyết Lang ra.