Ba ngày sau, tiệc mừng bách nhật của trưởng công tử Vân nhi diễn ra tại Định Quốc Hầu phủ.
Đây là hỷ sự đầu tiên trong phủ từ sau khi Mai Đại công tử qua đời. Bởi thế, không chỉ Hầu phủ vô cùng coi trọng, mà cả các khách mời cũng không dám lơ là, từ sáng sớm đã tấp nập kéo đến, khung cảnh rộn ràng, náo nhiệt!
Khi trời vừa hửng sáng, Bạch Linh Vi đã bế Vân nhi được chưng diện tinh xảo, đáng yêu như một búp bê nhỏ đến Thế An viện thỉnh an. Lão phu nhân tự tay đeo lên ngực Vân nhi một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng đỏ nạm dạ minh châu, khiến mọi người không ngớt lời khen ngợi và ngưỡng mộ. Những người khác cũng nhân dịp này dâng lễ vật của mình cho Bạch Linh Vi.
Quà tặng của Thủy Khanh Khanh dành cho Vân nhi đã sớm được gửi tới tay Bạch Linh Vi.
Khi nhìn thấy chiếc vòng chân, Bạch Linh Vi thoáng ngẩn người, thật không ngờ Thủy Khanh Khanh lại chuẩn bị một món quà quý giá như vậy cho Vân nhi.
Trong lòng đang vui vẻ, Bạch Linh Vi lập tức đeo chiếc vòng vào chân Vân nhi, không ngờ lại đẹp hơn cả mong đợi.
Vì thế, trong buổi tiệc bách nhật hôm ấy, Bạch Linh Vi cũng để Vân nhi đeo chiếc vòng chân này. Chỉ là khi Mai Tử Khâm “vô tình” hỏi chiếc vòng do ai tặng, Bạch Linh Vi lại giấu nhẹm Thủy Khanh Khanh đi, vui vẻ cười đáp:
“Là tam muội nhà mẹ đẻ thϊếp tặng. Muội ấy vốn yêu thích Vân nhi, chẳng ngờ lại chuẩn bị một món quà lớn như vậy.”
Nghe vậy, đôi mày của Mai Tử Khâm khẽ cau lại đến mức khó nhận ra, ánh mắt thoáng lướt qua khuôn mặt rạng rỡ của Bạch Linh Vi, thần sắc hắn chợt trở nên lạnh lùng, giọng nói cũng pha chút lạnh nhạt:
“Đã như vậy, món ân tình này nàng phải nhớ kỹ, đừng quên mà báo đáp cho trọn!”
Bạch Linh Vi không nhận ra sự bất thường của Mai Tử Khâm, cả tâm trí nàng đều đang nghĩ đến món bảo vật mà hắn có thể tặng cho Vân nhi, nên không nhịn được dò hỏi:
“Hầu gia, vừa rồi có mấy phu nhân hỏi thϊếp, Hầu gia đã tặng Vân nhi bảo bối gì? Thϊếp liền nói, làm phụ mẫu, điều tốt đẹp nhất dành cho Vân nhi chính là tình thương yêu. Hầu gia thấy thϊếp nói có đúng không?”
Hôm nay, Bạch Linh Vi vận một bộ y phục bằng gấm vân mây thêu chỉ vàng, họa tiết trăm bướm xuyên hoa. Tóc búi kiểu đào tâm, nghiêng nghiêng cài một cây trâm hồng phỉ thạch chu sa, làm tôn lên làn da trắng như tuyết, dung nhan tựa hoa đào, vẻ đẹp rực rỡ kiều diễm đến lạ thường.
Khi trò chuyện với Mai Tử Khâm, thân mình nàng không tự chủ được mà hơi nghiêng về phía hắn. Thấy các thê thϊếp khác đều mang vẻ mặt phẫn nộ, ghen ghét nhìn mình, nàng ta vừa đắc ý liếc về phía đám người Đường Thiên Thiên như thị uy, vừa dỏng tai chờ đợi câu trả lời từ Mai Tử Khâm.
“Điều tốt đẹp nhất chính là tình yêu thương ư?”
Nghe lời Bạch Linh Vi, ánh mắt Mai Tử Khâm không khỏi trầm xuống vài phần, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ Thủy Khanh Khanh ngày đêm ở bên Vân nhi chăm sóc. Còn người làm mẹ như Bạch Linh Vi, nàng ta ở đâu?
Mai Tử Khâm lạnh lùng nói:
“Ý của nàng là, chúng ta đối với Vân nhi đã dành trọn vẹn tình thương? Bản hầu tự thấy mình chưa làm được, vậy mà nàng lại rất tự tin đấy!”
Nghe vậy, Bạch Linh Vi sững sờ, nhất thời không hiểu ý tứ trong lời nói của hắn, chỉ cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng điệu, khiến nàng thoáng run sợ.
Không đợi nàng lấy lại tinh thần, Tam Thạch đã vội vàng từ ngoài phủ chạy vào với vẻ mặt đầy kích động. Mai Tử Khâm thấy vậy, liền trao Vân nhi trong tay mình lại cho Bạch Linh Vi, dặn:
“Khách khứa đã đến, nàng hãy đưa Vân nhi ra tiền sảnh trước, đừng để khách đợi lâu!”
Nói rồi, hắn xoay người dẫn Tam Thạch vào thư phòng.
Vừa bước vào, cửa vừa khép lại, Tam Thạch liền mừng rỡ báo:
“Gia, tin tức từ Tây Bắc truyền về, người của chúng ta đã tìm được lão vu y có thể giải độc ‘Hàn Tê’ rồi! Hiện người đang thúc ngựa chạy gấp về kinh, không quá một tháng sẽ đến nơi. Đến lúc đó, độc trên người gia có thể được giải trừ…”
Tin tức tốt lành mà Tam Thạch mang về lập tức khiến Mai Tử Khâm giải tỏa được áp lực và lo lắng mấy ngày qua. Trên khuôn mặt lạnh lùng hiếm hoi hiện lên một nét tươi cười. Hắn nhìn qua song cửa, ánh mắt dừng lại nơi những đóa mai đỏ nở rộ trong viện, khẽ thở ra nhẹ nhõm:
“Hôm nay đúng là ngày Hầu phủ ta ba việc hỷ cùng đến!”
Nghe vậy, nét mặt mừng rỡ của Tam Thạch thoáng chốc trở nên nghiêm nghị, hắn cung kính nói:
“Gia, nay đã tìm được vu y có thể giải độc, vậy chuyện của Vân công tử, còn cả Bạch di nương... Gia có nên suy nghĩ kỹ càng thêm một lần?”
Mai Tử Khâm hiểu ý Tam Thạch, khi nghĩ đến Bạch Linh Vi, vẻ mặt hắn thoáng chút do dự.
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn lại kiên định, trầm giọng nói:
“Bạch thị là Bạch thị, Vân nhi là Vân nhi, bản hầu đã quyết, không thay đổi!”
Lời Mai Tử Khâm vừa dứt, phía tiền viện bỗng truyền đến tiếng xôn xao ồn ào, có gia nhân hoảng hốt gõ cửa bước vào, run rẩy bẩm:
“Hầu gia, không hay rồi! Biểu tiểu thư... biểu tiểu thư đã gϊếŧ chết Tuyết Lang của Ngũ công chúa…”
Nghe vậy, chủ tớ hai người đều sững sờ.
Tuyết Lang là con chó cưng được Ngũ Công chúa Lạc Nghi nuôi dưỡng, cũng chính là lễ vật mừng sinh nhật mà Hoàng đế ban tặng nàng vào năm ngoái.
Vật cưng được ban thưởng của hoàng gia, giờ lại bị Thủy Khanh Khanh gϊếŧ chết, hậu quả khó mà lường được.
Sắc mặt Mai Tử Khâm lập tức trắng bệch, vội vàng bước nhanh đến tiền sảnh, lòng đầy nghi hoặc:
“Đang yên lành, sao Thủy Khanh Khanh lại gϊếŧ chết Tuyết Lang của Ngũ Công chúa?”