Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Khanh Khanh Tử Khâm

Chương 35: Ấm áp

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hai canh giờ trôi qua, một danh sách được đưa đến tay Mai Tử Khâm.

Nhìn mười tám cái tên trên danh sách, đôi mày dài của Mai Tử Khâm cau lại, lạnh lùng hỏi:

“Có ghi chép nào chi tiết hơn không? Ví như mỗi người mua hộp son có điểm gì khác biệt?”

Chưởng quỹ thoáng nhìn nét mặt của Mai Tử Khâm, dè dặt đáp:

“Hầu gia, khi lật lại sổ sách, tiểu nhân có phát hiện thêm một ghi chép từ lão chưởng quầy năm xưa. Vốn dĩ mười tám hộp son vàng này không phải được bán cho từng người, mà là do Thái tử phi lúc bấy giờ – tức Hoàng hậu nương nương hiện tại – đặt làm riêng tại Ngọc Tú Trang để mừng sinh thần mười tám tuổi của mình. Những hộp này đều do chính tay lão chưởng quầy chế tác, dành tặng cho các nữ khách cùng tuổi với nương nương dự tiệc mừng thọ năm ấy.”

“Vì thế, mười tám hộp son đều là cùng một kiểu dáng, không có điểm khác biệt!”

Nghe chưởng quầy thuật lại, trong đầu Mai Tử Khâm liền hiện lên một số ký ức. Về buổi yến tiệc linh đình tại Đông Cung năm ấy hắn cũng từng nghe lão phu nhân nhắc đến.

Nếu chiếc hộp son vàng này là vật mà Thái tử phi, nay là Trần Hoàng hậu ban tặng, sao lại rơi vào tay Thịnh Du, một nữ nhi nhỏ bé của ngự y phủ như nàng?

Theo quy tắc của Đại Tấn, vật được ban tặng bởi Hoàng đế và Hoàng hậu không được tùy ý đưa cho người khác, lại càng không thể bán ra ngoài.

Trong lòng dấy lên những tầng sương mù dày đặc, đây là lần đầu tiên Mai Tử Khâm cảm nhận được trên đời này vẫn còn những người và việc mà hắn không thể nhìn thấu…

Cho đến lúc hắn hồi phủ, đã đến giờ thắp đèn. Mai Tử Khâm dừng bước trước cửa Bạch Vi Viện, ngăn người hầu định đi thông báo, rồi lặng lẽ bước thẳng đến phòng của Vân nhi.

Giờ này, theo thường lệ Bạch Linh Vi đang dùng bữa tối, còn Vân nhi thì đang được dỗ dành bú sữa đi ngủ. Vì vậy, Thủy Khanh Khanh như mọi khi vẫn ở lại chăm sóc trong phòng của Vân nhi.

Trong phòng, nhũ mẫu đang cho Vân nhi bú sữa. Đứa trẻ nhỏ bé tựa chú lợn con, vùi đầu vào lòng nhũ mẫu, bú sữa một cách hăm hở.

Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ thỏa mãn của Vân nhi khi bú sữa, Thủy Khanh Khanh lại cảm thấy vừa hạnh phúc vừa đau lòng.

Được ở bên chăm sóc Vân nhi thế này là điều nàng hằng mong ước, giờ đây tâm nguyện đã thành, nàng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Nhưng nghĩ đến việc năm xưa mình phải ép dòng sữa trong ngực cạn đi, lại chẳng thể cho Vân nhi bú dù chỉ một lần, sự thiếu sót và nuối tiếc ấy khiến nàng day dứt không nguôi…

Vân nhi ăn no rồi nhả miệng, Thủy Khanh Khanh lập tức đón lấy đứa bé từ tay nhũ mẫu, bế dựng người hắn lên, để đầu nhỏ tựa vào vai mình, bàn tay khum khum vỗ nhẹ lên lưng hắn.

Những cách này đều là nàng mấy ngày trước cẩn thận hỏi thăm từ các nhũ mẫu chuyên trông trẻ ở đầu phố.

Không biết có phải nhờ phương pháp này hữu hiệu, hay do huyết mạch trời sinh, từ ngày được nàng chăm sóc Vân nhi ít dần tình trạng nôn trớ, đến giờ đã hầu như không còn, mỗi khi tựa vào vai nàng đều ngủ thật ngon lành.

Nhũ mẫu thấy Vân nhi ngủ ngoan, lòng yên tâm, cười bảo:

“Không ngờ biểu tiểu thư là một cô nương, vậy mà chăm trẻ khéo léo và nhẫn nại đến thế, còn giỏi hơn những người từng làm mẹ như chúng ta.”

Từ khi Thủy Khanh Khanh đến, việc chăm sóc Vân công tử của các nhũ mẫu và bà vυ" trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, bởi vậy trong lòng mọi người, biểu tiểu thư tuy trước kia chỉ được coi như kẻ ăn không ngồi rồi, nay lại càng được kính trọng và yêu mến.

Trong lòng Thủy Khanh Khanh dâng lên một nỗi chua xót, nhưng trên mặt nàng chỉ hiện nét thẹn thùng, đôi tay ôm lấy Vân nhi không tự chủ siết chặt hơn.

Trong sâu thẳm tâm hồn, nàng luôn cảm thấy áy náy với Vân nhi, làm sao nàng xứng với lời khen của nhũ mẫu được?!

Ánh đèn dịu dàng soi lên gương mặt nghiêng hiền hòa của Thủy Khanh Khanh, đôi mắt sáng ngời của nàng chăm chú nhìn đứa trẻ đáng yêu đang say ngủ trong lòng, khóe môi bất giác nở một nụ cười dịu dàng nhất.

Nàng tham lam ngắm nhìn Vân nhi chẳng muốn rời mắt, mà chẳng hay bên ngoài cửa sổ, có một đôi mắt sâu thẳm đang lặng lẽ nhìn nàng…

Mai Tử Khâm lặng lẽ dõi theo mọi chuyện trong phòng, lòng hắn vừa dấy lên nghi hoặc, lại vừa bất giác tràn ngập một chút ấm áp hiếm hoi…
« Chương TrướcChương Tiếp »