Quyển 1 - Chương 9: Không theo ý muốn

Đám binh lính vung đao như gió, chuẩn bị ra tay gϊếŧ người thì một thiếu niên đang cúi đầu nghịch con dao găm hình xà bạc lên tiếng ngăn lại: “Ta biết làm người phải giữ lễ thứ tự. Đợi ta lấy lại hoa của mình rồi các ngươi muốn làm gì thì làm.”

Binh lính nãy giờ đã thấy hắn nhưng chỉ tưởng là công tử nhà giàu nào đó ra ngoài rong chơi, chẳng buồn để tâm.

Nghe câu nói ngông nghênh ấy, bọn chúng phá lên cười: “Biến! Ở đâu chui ra thằng ngốc này? Triều đình gϊếŧ người mà cũng cần phải xếp hàng à?”

“Không cần sao?” Thiếu niên khoanh tay, hỏi lại với vẻ chân thành.

“Vớ vẩn!” Một tên lính nhổ toẹt xuống đất, giọng khàn đυ.c như có cát trong cổ: “Triều đình là trời! Ngươi dám chống lại thiên uy? Hừ, cũng phải có bản lĩnh mới dám nói như vậy!”

Nói xong, mấy tên lính đi cùng phá lên cười chế giễu, ánh mắt nhìn thiếu niên chẳng khác gì nhìn kẻ điên.

Vệ Hạ Yên khẽ liếc mắt ra hiệu cho thiếu niên, ý bảo hắn mau rời đi.

Dù hắn vừa rồi có định moi bụng nàng lấy Bách Tủy Hoa nhưng những binh lính này đều là hạng quen tay gϊếŧ người, thiếu niên mà còn đứng đây nói nhảm nữa thì thể nào cũng bị liên lụy.

Dù gì hôm nay nàng cũng khó lòng thoát được, cần gì kéo thêm một mạng xuống mồ cùng.

Nhưng những tràng cười nhạo kia lại chẳng làm thiếu niên xao động. Hắn như đang nghiền ngẫm lời vừa nghe rồi gật nhẹ đầu: “Vậy nghĩa là... chỉ cần có bản lĩnh là được?”

“Tên điên, ngươi hỏi cái quái...”

Tên lính chưa nói hết câu đã sững lại, sau đó lập tức buông Vệ Hạ Yên ra như bị bỏng.

Không phải hắn ta muốn tha cho nàng, mà là... tay hắn ta không còn nghe theo ý muốn.

Tên lính bắt đầu co giật, nôn khan liên hồi, còn cánh tay đang cầm đao thì dần dần siết lại, ép lưỡi đao về phía cổ mình.

“Không! Đừng mà!!”

Hắn ta gào rú như kẻ mất trí, như thể hét to thì cơ thể sẽ nghe lời mà dừng lại.

Cùng lúc ấy, mấy tên binh lính còn lại cũng lần lượt rơi vào tình trạng tương tự: gào thét, co giật, nôn khan… rồi đồng loạt giơ đao tự kết liễu, trông chẳng khác gì thú dữ nổi điên, ngay cả tròng mắt cũng lòi cả ra ngoài.

Vệ Hạ Yên chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào khủng khϊếp đến thế. Dù là đêm qua khi hắc y nhân gϊếŧ quan giám sát cũng không đáng sợ bằng.

Nàng tận mắt nhìn thấy từng tên lính, kẻ thì tự rạch cổ, người thì đâm xuyên tim, tất cả đều chết dứt khoát, không một tiếng rên.