Vệ Hạ Yên không ngờ hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, mặt lập tức đỏ bừng, buột miệng nói: “Chuyện này trong thoại bản bình thường thì không học được, phải là loại…”
Lời vừa đến miệng, nàng vội vàng nuốt xuống.
Chuyện đó không biết ở thời đại này có bị xem là cấm kỵ hay không, nhưng thôi, tốt nhất đừng tự rước phiền phức vào thân.
Cảnh Nguyên Bạch vẫn chờ nàng nói tiếp, thấy Vệ Hạ Yên bỗng im bặt thì chỉ khẽ cười, dường như cũng không để tâm lắm.
Một cỗ xe ngựa từ xa lao nhanh tới, hất tung không ít sạp hàng ven đường. Phu xe hoàn toàn không kiêng dè gì, đám chủ sạp dù nhìn thấy rõ người trong xe cũng không dám lên tiếng mắng chửi.
Chiếc xe ngựa ấy phóng thẳng về phía Vệ Hạ Yên, Cảnh Nguyên Bạch thuận tay kéo nàng lại gần, che chở bên người mình.
Có lẽ ngựa chạy quá nhanh, tà áo của Vệ Hạ Yên vẫn bị quệt phải, tuy không rách nhưng nàng cũng giật mình hoảng hốt.
Lúc này, có người ở bên cạnh vẫy tay gọi họ.
“Công tử, tiểu thư, mau tránh xa chiếc xe ngựa kia một chút, đó là phu xe của Tống đại nhân đấy.”
Tống Tuấn chính là vị quan lớn ở trấn Thanh Hà này, trước đó ở trà lâu và khách điếm Vệ Hạ Yên và Cảnh Nguyên Bạch đã từng gặp qua.
Vệ Hạ Yên vốn đã cảm thấy không vui trước việc cưỡi ngựa nghênh ngang giữa phố, trên má nàng đã lấm tấm mồ hôi mỏng do trời oi bức. Tay nàng vẫn bị Cảnh Nguyên Bạch nắm lấy, nhất thời cũng chưa kịp rút lại.
Quả thực hôm nay thời tiết có hơi oi nóng.
Vệ Hạ Yên vừa mới nghĩ thế, giây tiếp theo đã cảm nhận được điều chẳng lành, bệnh của nàng lại tái phát nữa rồi.
Từng giọt từng giọt mồ hôi nóng hổi theo vạt áo chảy xuống khiến nàng không ngừng thở dốc. Nàng giờ đã hoàn toàn hiểu rằng căn bệnh này không đơn thuần chỉ là sốt thông thường, nhưng rốt cuộc là gì thì nàng cũng không rõ.
Dù bị nóng đến mức đầu óc có chút mơ hồ nhưng Vệ Hạ Yên vẫn cảm thấy kỳ lạ. Hình như những lần “phát bệnh” trước, chỉ cần chạm vào Cảnh Nguyên Bạch, cảm giác đó sẽ lập tức biến mất.
Nhưng lúc này, tay họ vẫn đang nắm chặt lấy nhau, vậy mà mồ hôi vẫn không ngừng tuôn ra.
Chẳng lẽ… chỉ là trùng hợp?
Bàn tay Vệ Hạ Yên vì nóng mà rịn đầy mồ hôi, gương mặt nhỏ đỏ bừng, má bị thiêu đến ửng hồng.
Cảnh Nguyên Bạch nhận ra sự khác thường, lập tức nhìn về phía nàng.
“Yên Yên?”
“Ta… không sao.”
Vệ Hạ Yên không muốn để Cảnh Nguyên Bạch nhìn ra điều gì bất thường.
Nàng cố gắng kìm nén, nhưng vì thể lực ngày một cạn kiệt, đến cả lời nói cũng trở nên mềm nhũn, yếu ớt vô cùng.
Cảnh Nguyên Bạch bỗng có cảm giác như bị một con mèo cào vào tim.
Hắn đưa tay chạm vào ngực, “thình thịch, thình thịch”, tim như đang đập quá nhanh.
Trước khi Vệ Hạ Yên xuất hiện, Cảnh Nguyên Bạch hầu như rất ít tiếp xúc với người khác, đặc biệt là ở khoảng cách gần như thế này. Vì vậy, hắn chẳng mấy khi hiểu được phản ứng của người khác.
Đương nhiên hắn cũng không hiểu vì sao Vệ Hạ Yên lại như thế này.
Vệ Hạ Yên cố gắng gượng ép để đáp lại một câu, rồi càng siết chặt tay Cảnh Nguyên Bạch hơn.
Bàn tay của hắn lớn hơn nàng nhiều, với những đường vân rõ ràng mạnh mẽ.
Lòng bàn tay khô ráo của hắn bây giờ dính lấy mồ hôi thơm tho của nàng, như thể ngay cả hương thơm quanh chóp mũi cũng ngập tràn mùi hương thanh nhã đặc trưng của thiếu nữ.