Vệ Hạ Yên và Cảnh Nguyên Bạch cùng nhau dạo bước, cả hai rẽ vào một lối nhỏ giờ cách xa con phố trung tâm.
Cảnh Nguyên Bạch dường như trông thấy thứ gì cũng thấy mới lạ, nhưng hắn chỉ nhìn vài lần rồi ánh mắt lại trở nên hờ hững.
Vệ Hạ Yên chỉ nghĩ hắn bị giam cầm trong nhà quá lâu nên lần này ra ngoài cũng chỉ là muốn tự do đôi chút thôi. Cho đến khi họ đi tới đầu một con hẻm, dưới gốc cổ thụ rễ cành chằng chịt có mấy người đang ngồi tụ tập ở đó.
Cảnh Nguyên Bạch tò mò bước tới gần, Vệ Hạ Yên tất nhiên cũng nhanh chân đi theo.
“Nghe nói kỹ nữ ở Phong Trần Tiểu Quán Hoa Nương là một nữ nhân mỹ mạo, ngoài ba mươi tuổi nhưng vẫn còn mặn mà lắm. Chỉ tiếc quán ấy có nhiều quy củ quá, căn bản bọn ta không thể vào nổi.”
“Chẳng phải chỉ là một nơi biểu diễn ca múa thôi sao, cớ gì lại chỉ cho những đôi tình nhân được vào?”
“Ta nghe tin đồn từ trước tiệm, hình như là trượng phu của Hoa Nương ấy mất vì bệnh, nàng ta đau lòng khôn nguôi nên mới dọn đến trấn Thanh Hà này.”
“Ồ? Vậy là nàng ta lập ra quy củ ấy là để tưởng nhớ cố phu sao?”
Vệ Hạ Yên vô tình nghe lỏm được, chợt nhớ tới đêm hôm đó dưới tán cây quế, Hoa Nương từng ngâm nga câu thơ kia.
Mấy lời đồn đại này, e rằng cũng không hoàn toàn là giả.
Cảnh Nguyên Bạch vén áo ngồi xuống tảng đá bên đường, nàng cũng ngồi xuống theo.
Đám người kia càng nói càng hăng, câu nào cũng không rời khỏi hai chữ “Hoa Nương”.
Nghe thêm một lúc Vệ Hạ Yên cuối cùng cũng cảm thấy chán, dăm ba câu nói cứ quanh quẩn lặp đi lặp lại. Nàng vừa định đứng dậy đi nơi khác xem thử nghe thì bọn họ lại nhắc tới cái chết của Tiểu Đào và một người nữa.
“Cứ cách vài ngày lại có một đôi chết thảm, chẳng biết có phải phong thủy trấn Thanh Hà đã bị phá hỏng rồi không.”
“Kẻ gϊếŧ người đó e là một tên điên vì tình, nếu không thì cớ sao mỗi lần ra tay đều gϊếŧ một đôi nam nữ?”
“Tiểu nhi nhà ta làm việc ở nha môn, nó nói hung thủ thật ra gϊếŧ người có quy luật.”
“Quy luật gì vậy?”
Có người sốt ruột hỏi.
Vệ Hạ Yên và Cảnh Nguyên Bạch liếc nhìn nhau, sau đó cùng quay đầu nhìn về phía đám người ấy.
Người vừa nói dường như nhận ra có người mặt lạ, bèn dứt khoát ngậm miệng không nói gì thêm.
Vì Cảnh Nguyên Bạch chưa hề đề cập đến chuyện khi nào rời khỏi trấn Thanh Hà này, nên Vệ Hạ Yên đoán rằng có lẽ sẽ còn ở lại đây thêm vài ngày.
Về “quy luật gϊếŧ người” của kẻ điên kia, nàng vừa tò mò lại vừa thấy lo lắng.
Lỡ như một ngày nào đó bọn họ lại trở thành mục tiêu thì sao?
Đám người kia không bàn thêm về chuyện đó nữa, Vệ Hạ Yên đành theo Cảnh Nguyên Bạch rời đi.
Hai người quay lại phố chính, nàng liền hơi nôn nóng hỏi: “Cảnh công tử, về chuyện mà bọn họ vừa nói, ngươi có biết rõ ngọn nguồn không?”
Cảnh Nguyên Bạch có nghe qua, nhưng lại trả lời không ăn nhập gì: “Ở đây có nơi nào bán thoại bản mà ngươi vừa nói không?”
Vệ Hạ Yên ngẩn ra: “Ngươi mua thoại bản làm gì?”
“Dĩ nhiên là để học cách hành lễ Chu Công.”
“…”