Con phố vẫn náo nhiệt như ngày hôm qua, Vệ Hạ Yên thấy Cảnh Nguyên Bạch vừa đi vừa khoanh tay sau lưng, ánh mắt nhìn quanh mà không nhắc lại chuyện vừa rồi, nàng cũng tạm thời yên lòng.
Hiện tại trong lòng nàng có hai mối lo:
Thứ nhất, tại sao thiếu niên này lại đột nhiên nhắc tới chuyện đó với nàng?
Thứ hai, nếu tối nay nghỉ ngơi mà hắn lại đề cập, nàng phải đối phó thế nào đây?
Lòng nàng rối bời, không kịp né tránh, quay sang một bên thì va phải một vị công tử.
Nàng vội cúi người: “Là tại ta đi không chú ý, xin lỗi.”
“Không sao đâu.”
Giọng nói lạnh lùng, thanh thoát mà nghiêm trang, bên kia đáp lại điềm tĩnh, nghe không giống người bình thường.
Vệ Hạ Yên không khỏi ngẩng đầu nhìn kỹ hơn.
Chỉ thấy vị công tử mặc y phục xanh, tóc đen được búi gọn, đội mũ ngọc ngang đầu, khác hẳn với mái tóc lòa xòa của Cảnh Nguyên Bạch, người này toát ra phong thái đại tướng quân phi phàm.
Khi hai ánh mắt chạm nhau, cả hai đều khựng lại.
Vị công tử áo xanh nhẹ gật đầu với nàng rồi cùng vài người theo sau nhanh chóng rời đi.
“Yên Yên, nàng có nhận ra người đó không?”
Đi xa một đoạn mới nhận ra tình hình, Cảnh Nguyên Bạch lập tức quay lại, ánh mắt không chút sóng động liếc nhìn theo nhóm người xa dần, rồi dừng lại hỏi nàng.
Vệ Hạ Yên đầu tiên lắc đầu, sau lại nói: “Có thể là nhầm người.”
Nhìn thấy Cảnh Nguyên Bạch như đang chăm chú nhìn vào tay mình, nàng vội giấu tay ra phía sau, giả vờ như không để ý mà bước tiếp.
Ánh mắt người nãy…
Vệ Hạ Yên nhớ lại đêm bị lưu đày, người mặc đồ đen bịt mặt cứu mình.
Nhưng đêm đó trăng tối quá, nàng khó mà phân biệt rõ, đành thôi không nghĩ nhiều nữa.
-
Trên bãi cỏ bên hông khách điếm, công tử áo xanh từ từ cúi xuống.
Bộ y phục tả tơi chỉ còn lại những mảnh vải vụn bị những con chó lang thang gặm nhấm, xung quanh rải rác những bộ xương trắng lấp ló dưới ánh nắng mặt trời dịu dàng.
Cảnh tượng này rõ ràng vừa kỳ quái vừa kinh hoàng, thế nhưng chàng công tử áo xanh lại chẳng hề thấy ghê tởm, thậm chí còn dùng tay điểm nhẹ lên một khúc xương.
“Công tử, tiểu Kim đã tra được chủ nhân của những bộ xương này là hai kẻ chuyên nhận việc ám sát.” Người nói liếc nhìn rồi sờ cằm: “Xem ra lần này bọn chúng gặp phải đối thủ mạnh rồi.”
Viên Hồng đứng dậy, ánh mắt vẫn không rời khỏi khúc xương đó.
“Không rõ lần này bọn chúng định ám sát ai, thế mà bị đối phương xé xác cho chó ăn, người kia quả thật có chút bản lĩnh.”
Ngân Loan cứ lẩm bẩm mãi, ánh mắt tràn đầy sự khó hiểu.
Viên Hồng cuối cùng cũng thu ánh mắt lại, nhìn về phía hắn ta: “Có tra được hai người này nhận việc từ ai không?”
“Là bà chủ Hoa Nương của Phong Trần Tiểu Quán ạ.”
Viên Hồng liếc mắt nhìn về phía ấy, cổng đỏ nơi đêm qua còn vang tiếng ca hát nhảy múa giờ đây lại trở về dáng vẻ bình thường.
Như thể, cảnh tượng huy hoàng đêm qua… Chỉ là một giấc mộng phi lý nơi trấn Thanh Hà mà thôi.
Ngân Loan chợt nhớ lại cô nương lúc nãy vừa tình cờ va vào công tử nhà mình, hắn ta ôm kiếm nói: “Công tử, có khi nữ tử đó nhận ra chính người đã gϊếŧ giám sát quan Trung Biện, sợ đánh rắn động cỏ không? Hay là để ta…”
Ý hắn ta là muỗn ra tay với Vệ Hạ Yên nhưng còn chưa nói hết câu thì đã bị Viên Hồng trừng mắt lườm cho một cái.
“Ngươi là thổ phỉ à?”
Ngân Loan lập tức cúi đầu: “Tiểu nhân không dám.”
Viên Hồng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Không cần để ý đến nàng ta. Cứ làm việc chúng ta nên làm.”
“Nhưng mà chúng ta đã tìm nhị công tử lâu như vậy, cũng không biết liệu ngài ấy có phải đã…”
Ngân Loan biết mình lỡ lời, vội cúi gằm mặt không dám nói thêm nửa câu.