“Cứ vậy là xong sao?”
Vệ Hạ Yên theo phản xạ khẽ lẩm bẩm một tiếng.
Ông chủ quán ban đầu giơ tay ra hiệu “suỵt”, đợi đến khi mọi người đi hết, không còn bóng ai, mới cúi giọng nói: “Không phải không muốn quản, mà là không có khả năng quản.”
“Nhưng ta thấy bọn họ dường như đâu có ý định điều tra?”
“Trấn Thanh Hà người qua kẻ lại phức tạp, mỗi ngày đều có một lượng lớn người ra vào. Trước kia cũng từng điều tra, nhưng vấn đề là hoàn toàn không có manh mối nào cả.”
Ông chủ quán sai người thu dọn căn phòng khác rồi tốt bụng nhắc nhở: “Cô nương, nếu hai vị không có chuyện gì quan trọng, tốt nhất nên rời khỏi nơi này sớm một chút.”
Vệ Hạ Yên thì tiếc thương cho Tiểu Đào và vị công tử áo xanh, nhưng Cảnh Nguyên Bạch lại không có cảm xúc gì đặc biệt.
Với hắn, sự khác biệt giữa người sống và người chết chẳng qua chỉ là một kẻ còn cử động được, một kẻ thì không.
Hắn bẩm sinh đã không có nhiều sự đồng cảm, nên đương nhiên sẽ không có dao động gì trong lòng.
Vệ Hạ Yên theo Cảnh Nguyên Bạch xuống lầu dùng bữa sáng. Nghĩ đến lúc sáng tỉnh dậy không thấy hắn bên cạnh, nàng liền tiện miệng hỏi: “Vừa rồi ngươi đi đâu vậy?”
“Ra ngoài mua cái này.”
Cảnh Nguyên Bạch đưa tay ra, hắn đặt một chiếc trâm bạc lên bàn.
“Đây là… cho ta sao?”
“Ừ.”
Vệ Hạ Yên không khỏi ngạc nhiên, không hiểu sao hôm nay hắn lại cao hứng như vậy, còn tặng quà cho mình.
Cảnh Nguyên Bạch lại nở nụ cười rạng rỡ, chậm rãi giải thích lý do: “Người bán trâm nói rằng, ở trấn Thanh Hà này, công tử tặng chiếc trâm cho cô nương cũng như là trao tín vật đính ước.”
Tay Vệ Hạ Yên đang cầm thìa cháo bỗng khựng lại giữa không trung.
Ngay sau đó, nàng liền nghe thiếu niên nheo mắt nói tiếp: “Hôm qua Yên Yên có nói, chuyện thân mật phải là hai bên đều thật lòng.”
“Giờ tình đã định, vậy thì đêm nay, chúng ta có thể làm lễ Chu Công rồi.”
(*) lễ Chu Công ý nói chuyện cưới hỏi và động phòng.
“Lễ, lễ Chu Công gì?”
Vệ Hạ Yên hoảng hốt thốt lên, thìa rơi vào trong bát, làm bắn ra vài hạt gạo đã nấu mềm nhừ.
Cảnh Nguyên Bạch vui vẻ cười, ánh mắt cong lên như không hề để ý đến sự hoảng hốt của nàng.
Đôi tay dài thon của thiếu niên gõ nhịp đều đều vào góc bàn: “Đúng, nhưng ta không biết làm thế nào. Yên Yên biết không?”
Vệ Hạ Yên vội lắc đầu, đến chiếc trâm đặt trên bàn cũng không dám lấy.
Nàng từng nghĩ rằng chỉ cần nắm tay tránh hôn thì thật may mắn rồi, vậy mà lời đề nghị của Cảnh Nguyên Bạch ngày càng làm nàng sợ hãi hơn.
Vệ Hạ Yên suy nghĩ một lát, lần đầu tiên nảy sinh ý định muốn rời xa hắn.
Một cảm giác lạnh lẽo xuyên qua mái tóc, Cảnh Nguyên Bạch đã đứng dậy đi tới trước mặt nàng. Chiếc trâm bạc trong lòng bàn tay thiếu niên nhẹ nhàng xoay vài vòng rồi cẩn thận cài lên tóc nàng.
“Ăn xong chưa?”
Hắn hỏi, hơi cúi người xuống.
Càng gần, ánh mắt thiếu niên ấy càng bình thản như thể hành động dịu dàng vừa rồi chỉ là thú vui gϊếŧ thời gian.
Vệ Hạ Yên không còn hứng thú ăn nữa, cũng đứng lên theo.
“Vậy thì đi ra ngoài dạo một vòng đi.”
Nói rồi, Cảnh Nguyên Bạch bước ra ngoài trước nàng một bước.