Quyển 1 - Chương 31: “Ngoan, nhắm mắt.”

Trong phòng lại tối đen, nhưng Vệ Hạ Yên rất khó ngủ.

Trong đầu nàng cứ hiện lên ánh mắt của hai nam nhân kia lúc nhìn sang, luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

“Cảnh công tử, ngươi… đã đốt hương sao?”

Nàng khẽ hỏi.

“Loại hương đó xua đuổi rắn rết, côn trùng rất hiệu quả, có thể dùng suốt đêm, không cần lo lắng.”

Cảnh Nguyên Bạch nhắm mắt trả lời.

Vệ Hạ Yên cắn môi, trở mình quay sang, nhìn thiếu niên dưới ánh trăng đã có vẻ buồn ngủ: “Nếu là để đối phó với người thì sao?”

“Vô dụng.”

Cảnh Nguyên Bạch vừa dứt lời, Vệ Hạ Yên liền tinh ý nghe thấy một tiếng động khẽ.

Hai bước chân cố ý đi thật nhẹ đang men theo cầu thang bên hông đi lên, mục tiêu dường như là phòng của bọn họ.

Ngay khi Vệ Hạ Yên định ngồi dậy, Cảnh Nguyên Bạch lại uể oải trở mình, một tay đặt lên người nàng, ép nàng nằm xuống lại.

“Buồn ngủ, muốn ngủ rồi.”

“Cảnh công tử, hình như có người…”

“Ngoan, nhắm mắt.”

Cảnh Nguyên Bạch nói xong, khẽ động đậy mấy cái, dường như còn tựa đầu sang gần nàng hơn.

“Két…”

Lưỡi dao sắc bén kêu lên một tiếng chói tai, cắt một đường hẹp trên cánh cửa, Vệ Hạ Yên dù chỉ khép hờ mắt, vẫn nhìn thấy rõ ràng.

Nàng thầm nghĩ: Xong rồi.

Trấn Thanh Hà này quả nhiên nạn cướp bóc hoành hành, lại còn dám ngang nhiên xông vào thế này, nếu chỉ cướp của thì còn đỡ, chẳng lẽ còn muốn lấy mạng nữa sao?

Nàng đang định lén đẩy thiếu niên bên cạnh thì thấy Cảnh Nguyên Bạch lại ôm nàng chặt hơn, hơi thở đều đặn, mang theo mùi hương mát lạnh, phả vào bên cổ nàng từng nhịp một, như thể đã ngủ say thật sự.

Vệ Hạ Yên thì không muốn ngồi yên chờ chết, huống hồ Cảnh Nguyên Bạch vừa rồi cũng đã nói, loại hương kia vô dụng với con người.

Nàng cố gắng muốn đẩy Cảnh Nguyên Bạch đang đè lên người ra, nhưng phát hiện hoàn toàn không thể nhúc nhích được.

Cảnh Nguyên Bạch không biết võ công, bây giờ lại chẳng hề có chút cảnh giác nào.

Vệ Hạ Yên trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ thấy kẻ vừa áp sát đã giơ cao trường đao nhằm thẳng về phía họ.

Ngay khi tim Vệ Hạ Yên đập dồn dập như trống trận, lưỡi đao sắc lạnh kia đã kề sát cổ Cảnh Nguyên Bạch.

Chỉ còn tích tắc là sẽ chém xuống.

Vệ Hạ Yên kinh hô thành tiếng, thì thấy thiếu niên vừa rồi còn ngủ say kia bỗng nhiên lật người né sang một bên, một con dao găm hình rắn bạc từ tay áo trượt ra, nhẹ nhàng vung về phía kẻ kia.

Chỉ nghe “phập” một tiếng, đối phương lập tức ngã xuống đất không một tiếng động.

Kẻ còn lại thấy vậy thì mặt biến sắc kinh hoàng, định lao ra cửa chạy trốn nhưng Cảnh Nguyên Bạch mỉm cười nhảy xuống giường, tung một cước đá vào chiếc bàn.

Chiếc bàn bị đá trượt về phía trước, kẹp chặt kẻ đó vào ngay cánh cửa.

Vệ Hạ Yên ngồi bật dậy, ngỡ ngàng nhìn thiếu niên đang nở nụ cười nhàn nhạt trên mặt: “Ngươi… biết võ công sao?”

“Ta từng nói là không biết sao?”

Cảnh Nguyên Bạch khoanh tay trước ngực, một tay giơ lên khẽ chạm vào chóp mũi.

Theo động tác của hắn, dải lụa quấn nơi cổ tay buông lơi rũ xuống, ngọc trắng tinh xinh xắn va vào nhau leng keng, dưới ánh trăng lộ ra chút ánh sáng kỳ dị.

Thiếu niên quay đầu nhìn nàng, nơi đuôi mắt ánh lên một tia đỏ rực.