Hương?
Vệ Hạ Yên nhìn về phía Cảnh Nguyên Bạch. Chẳng lẽ Cảnh Nguyên Bạch đến đây vì mùi hương này?
Tuy nhiên, dự đoán của nàng không được đáp lại, từ đầu đến cuối Cảnh Nguyên Bạch vẫn ngồi yên lặng, một tay chống cằm, trông không có biểu hiện gì đặc biệt.
Sau khi mùi Tình Nhân Hương tan đi, Hoa Nương nhẹ nhàng nói ở trên cao: “Tối nay đến đây là kết thúc, mọi người xin về đi.”
Nghe vậy, mọi người lần lượt đứng dậy, chỉ có Vệ Hạ Yên và Cảnh Nguyên Bạch không động đậy.
“Chúng ta cũng đi thôi?”
Vệ Hạ Yên nói, cuối cùng cũng rút được tay mình ra, lúc trước nàng luôn nắm tay Cảnh Nguyên Bạch, giờ thì tay đã gần như tê cứng.
Nàng vung vẩy cổ tay vài cái, thấy Cảnh Nguyên Bạch đứng dậy, nàng cũng đứng theo.
Hai người sánh vai bước ra, đi dọc theo con đường lát gạch xanh về phía cổng chính, bỗng nghe tiếng khóc nhè nhẹ vang lên từ xa. Vệ Hạ Yên vỗ nhẹ vai Cảnh Nguyên Bạch, chỉ về phía có tiếng động.
Hắn khẽ gật đầu, hai người thay đổi hướng đi.
Hai bên con đường nhỏ là những cây hoa quế mọc san sát nhau, đi vài bước Vệ Hạ Yên mới cảm thấy rừng hoa quế này không hề nhỏ như vẻ ngoài.
Họ như đi mãi một lúc lâu, mới nhìn thấy một phụ nhân mặc áo đỏ đứng dưới gốc cây.
Hoa Nương?
Vệ Hạ Yên ngạc nhiên nhìn về phía đó.
Chỉ thấy một phụ nhân quay lưng lại với hai người, lau những giọt nước mắt, nhìn chăm chú vào cây hoa quế tỏa hương, thì thầm: “Cuộc đời nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, sao lại có nỗi buồn như gió thu làm quạt tranh vẽ phai màu...”
Hoa nương nói xong, quay đầu nhìn họ: “Hai vị còn chuyện gì không?”
“Không có.”
Vệ Hạ Yên thầm nghĩ trong lòng.
Nàng thấy Cảnh Nguyên Bạch dường như không định nói gì, liền chủ động nói: “Tình Nhân Hương của bà rất thơm.”
“Vậy thì ngày mai hãy đến lại nhé.”
Hoa Nương cúi người vái chào hai người, ý tứ muốn tiễn khách rõ ràng.
Vệ Hạ Yên nhẹ nhàng kéo tay áo Cảnh Nguyên Bạch, hai người lại theo đường cũ quay trở về.
Trước khi vào khách điếm, Vệ Hạ Yên còn nhìn thấy tiểu công tử mặc áo xanh cõng Tiểu Đào, hình như định sang tiệm đối diện còn mở cửa để mua há cảo.
Tiểu Đào nghe có tiếng động, quay đầu nhìn họ rồi cười, lại vẫy tay chào họ.
“Yên Yên tỷ tỷ, ngày mai bọn ta sẽ lên đường về Vân Đô rồi, nhớ đến xem lễ thành thân nhé. Bọn ta ở ngõ Liễu, thị trấn Điềm Thuỷ, thành Vân Đô, nhà có cửa hoa đào đó.”
Vệ Hạ Yên nói “Được.” rồi cùng Cảnh Nguyên Bạch bước vào trong.
Vệ Hạ Yên tưởng rằng đã muộn như vậy, tầng một chắc không còn khách nào ăn uống nữa, nào ngờ vừa vào đã gặp ngay chủ quán mang rượu nóng ra tiếp.
Nàng đưa mắt nhìn theo, thấy có hai người mặc trường sam màu đen, dường như cũng đang nhìn về phía họ.
Hai người đó có gương mặt khá bình thường, trông gần giống nhau, tuy vẻ mặt được che giấu khá tốt nhưng ánh nhìn hung ác trong mắt lại rất khó giấu được.
Vệ Hạ Yên không khỏi quay sang nhìn Cảnh Nguyên Bạch, nhưng hắn dường như chẳng để ý, vẫn thong thả bước lên lầu hai.
Có lẽ vì đã mệt mỏi sau một ngày dài bị dày vò, cả hai đều kiệt sức, vừa vào phòng Vệ Hạ Yên tự động nằm vào phía trong giường, Cảnh Nguyên Bạch thổi tắt nến rồi cũng nằm xuống.