Đôi môi Cảnh Nguyên Bạch dừng lại cách mu bàn tay nàng chỉ vài phân, hắn rút lui rồi đặt chiếc quạt xuống.
Ánh mắt hắn có phần ngạc nhiên, chống cằm nhìn nàng chằm chằm.
Vệ Hạ Yên đã buông tay ra trước khi chiếc quạt khép lại nên những người bên bàn kế bên không nhìn thấy hành động của nàng, họ chỉ tưởng rằng nàng vừa bị Cảnh Nguyên Bạch hôn.
Có người cười mỉm nhìn về phía hai người, làm cho mặt Vệ Hạ Yên “rụng rời” đỏ bừng lên ngay tức thì.
Nàng đành giả vờ cúi đầu chọn trái cây, lấy một miếng dưa hấu cắt thành hình hoa rồi ăn. Nhưng nghĩ tới nước dưa hấu cũng khá nhiều nước, nàng đành đặt đũa xuống, chuyển sang ăn bánh điểm tâm và nhấm nháp trà hoa.
Lo sợ Cảnh Nguyên Bạch lại nổi hứng muốn hôn nàng thêm lần nữa.
Ăn một lúc lâu, thấy hắn không còn để ý đến mình nữa nàng mới dám ngẩng lên liếc nhìn.
Ánh mắt Cảnh Nguyên Bạch dừng lại ở sân khấu cao, nơi có ca múa hát, nhưng Vệ Hạ Yên nhận ra hắn không thật sự đang xem múa hát, mà nhìn về phía tầng hai.
Ở một góc tầng hai, Hoa Nương tựa vào lan can, một tay quạt nhẹ, một tay cầm chén rượu.
Dường như tầng hai không có khách nào lên, chỉ có chủ quán và mấy người hầu của bà ta.
Vệ Hạ Yên lại dời ánh mắt về phía Cảnh Nguyên Bạch, thầm nghĩ: trái tim như tờ giấy trắng cũng chưa hẳn đã tốt, bởi thứ gì cũng mới mẻ đều muốn học theo.
Nàng nhẹ ho khẽ, ngẩng đầu gọi hắn: “Cảnh công tử, lúc nãy ngươi…”
“Bị phát hiện rồi.”
Cảnh Nguyên Bạch khép mắt lại, chống cằm, một tay thảnh thơi nghịch chiếc quạt.
Vệ Hạ Yên ngạc nhiên: “Bị phát hiện cái gì?”
Hắn liếc mắt một cái, dường như hướng về phía Hoa Nương.
Vệ Hạ Yên chợt dừng lại, sắp xếp lại suy nghĩ: “Ý ngươi là Hoa Nương đã nhìn thấu chúng ta không phải kiểu quan hệ đó?”
Cảnh Nguyên Bạch không nói gì, cũng không phủ nhận.
Vệ Hạ Yên lại hỏi: “Vậy lúc nãy ngươi mới muốn... hôn ta? Là vì sợ Hoa Nương sai người đuổi chúng ta ra sao?”
Cảnh Nguyên Bạch cười nhếch mép nhìn nàng: “Có thể là vậy.”
Vệ Hạ Yên đoán, Cảnh Nguyên Bạch muốn vào đây chắc chắn có chuyện quan trọng không thể không làm, nếu bị đuổi ra thì lần sau sẽ chẳng còn cơ hội nữa.
Nàng không muốn phá hỏng chuyện tốt của hắn, nhỏ giọng hỏi: “Vậy, bây giờ còn kịp cứu vãn không?”
“Còn.”
“Phải làm sao?”
Cảnh Nguyên Bạch nói rồi chớp mắt, ánh nến lướt qua dấu đỏ trên mặt hắn trông mặt càng thêm chút ma mị, quyến rũ.
Hắn từ từ đưa ngón tay chạm lên môi mình, cười mỉm: “Lần này, sao không để Yên Yên chủ động một chút?”