Vệ Hạ Yên bị hắn bất ngờ tiến sát khiến có chút căng thẳng, theo phản xạ liền gật đầu một cái.
“Ừm, rất tốt, ta nhớ rồi.”
Cảnh Nguyên Bạch nói xong thì đẩy cửa bước ra ngoài, những mảnh ngọc vụn nơi cổ tay và đuôi tóc theo động tác của hắn khẽ vang lên leng keng, nhưng Vệ Hạ Yên lại không thấy chói tai.
Nàng thậm chí còn cảm thấy âm thanh đó còn dễ nghe hơn cả tiếng trống nhạc vọng lại từ phía tòa môn lâu.
Vệ Hạ Yên theo hắn bước ra, xuống đến tầng một thì thấy ông chủ quán đang chặn một đôi nam nữ kia lại, dường như đang khuyên ngăn điều gì đó.
Nữ tử mặc váy lụa khói xanh tươi tắn chớp mắt một cái, cười khúc khích: “Ông chủ lo xa quá rồi, ông nhìn xem, nơi đó du khách đông đúc thế kia thì làm gì có nguy hiểm gì chứ!”
“Cô nương, tại hạ chỉ là có lòng nhắc nhở, nếu cô nương không nghe thì thôi vậy.”
Ông chủ chắp tay, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy hai người họ.
Vệ Hạ Yên còn chưa kịp mở miệng nói gì, ông chủ đã bật cười: “Chà, lại thêm một đôi chẳng chịu nghe lời.”
Vệ Hạ Yên vội vàng đính chính: “Ta chỉ là nha hoàn đi theo hầu, đây là công tử nhà ta, ta và công tử không phải một đôi.”
Ông chủ nghe xong liền nhướng mày nhìn sang, bỗng nhiên hỏi: “Thật sao?”
Vệ Hạ Yên khó hiểu gật đầu, không rõ vì sao đối phương lại cứ khăng khăng để ý đến quan hệ giữa nàng và Cảnh Nguyên Bạch.
Ông chủ quay lại ngồi sau quầy, vừa ngáp vừa đáp: “Vậy thì tốt.”
Cô nương tên Tiểu Đào phía trước chính là người vừa nãy ở căn phòng bên cạnh họ. Tiểu Đào quay đầu lại nhìn, thân thiện chào hỏi Vệ Hạ Yên: “Các người cũng đi dạo bên đó sao?”
“Phải.” Vệ Hạ Yên đáp.
“Hay là chúng ta đi cùng nhau?” Tiểu Đào kéo tay vị công tử áo lam bên cạnh, người kia cũng lập tức đưa ra lời mời.
Vệ Hạ Yên liếc nhìn Cảnh Nguyên Bạch, mà hắn thì chẳng bày tỏ ý kiến gì, chỉ nhàn nhạt nói: “Tùy ngươi.”
Thế là bốn người cùng nhau đi về phía cuối con phố dài.
Vệ Hạ Yên đi cạnh Cảnh Nguyên Bạch, phát hiện con phố này ban ngày nhìn thì đậm chất trần thế nhưng mà đến đêm, những chiếc l*иg đèn đỏ lớn treo trên ngọn cây hai bên đường lại đồng loạt được thắp sáng rực rỡ.
Tựa như những chiếc đèn l*иg ấy đang âm thầm chỉ đường cho họ.
Đi được vài bước, tòa môn lâu đã hiện ra trước mắt. Bên trong bức tường đỏ là mùi hương hoa quế nồng nàn nhẹ nhàng lan tỏa, gió thổi khẽ qua, vài cánh hoa nhỏ xíu rơi tản mát xuống đất.
Tiểu Đào có chút thất vọng: “Hóa ra thật sự chỉ là cây quế, không phải bánh quế hoa à…”
Công tử áo lam lập tức dịu dàng dỗ dành: “Đợi chúng ta vào trong, ta sẽ hỏi chủ quán, xem có thể làm ít bánh quế hoa cho Tiểu Đào không.”
“Được nha!”
Tiểu Đào cười rạng rỡ nhìn công tử áo lam, hai người khẽ chạm khuỷu tay vào nhau theo phản xạ, gò má cả hai đều bất giác đỏ bừng.
Vệ Hạ Yên bất giác nhìn họ vài lần, Tiểu Đào lập tức quay sang cười nói với nàng: “Hi hi, bọn muội trốn ra ngoài chơi đó, lễ thành thân là đầu tháng sau, Yên Yên tỷ tỷ, nếu lúc đó hai người rảnh có thể đến dự nha!”
Vệ Hạ Yên đáp: “Được.”
Nói xong, nàng ngẩng đầu nhìn về phía tòa môn lâu. Tấm hoành phi bị tháo xuống hồi ban ngày giờ đã được treo trở lại, trên đó viết hai chữ “Phong Trần”.
Vệ Hạ Yên bỗng khựng bước, thầm nghĩ: Chẳng lẽ nơi này là chốn nam nhân cổ đại tìm thú vui sao?
Nhưng nàng còn chưa kịp nghĩ kỹ thì đã nghe thấy tiểu đồng đứng cạnh cổng bước đến hỏi: “Công tử, cô nương, xin hỏi hai vị là quan hệ gì?”
Tiểu Đào nghe vậy lập tức đỏ bừng mặt, đáp: “Chàng ấy là vị hôn phu của ta.”
Tiểu đồng mỉm cười, giơ tay làm động tác mời: “Xin mời vào.”
Vệ Hạ Yên càng lúc càng thấy khó hiểu, thì thấy tiểu đồng lại đi tới chỗ nàng và Cảnh Nguyên Bạch, vẫn là câu hỏi như trước: “Xin hỏi hai vị là quan hệ gì?”