Vệ Hạ Yên hiểu ra, hóa ra vì lý do này nên hắn mới hoá cho con rắn kia biến mất. Tuy nhiên, hương liệu mà còn có thể gϊếŧ người, thật sự là lần đầu tiên nàng nghe thấy.
Trong lúc hai người nói chuyện, tiếng động từ tòa lâu môn cổng vòm sâu trong con phố dường như lớn hơn. Tiếng xì xào bàn tán của người đi đường từ khắp các ngõ hẻm truyền vào tai Vệ Hạ Yên, nàng liền nghe Cảnh Nguyên Bạch hỏi: "Có muốn ra ngoài xem thử không?"
Nàng còn chưa kịp mở miệng, tiếng mở cửa phòng bên cạnh đã vang lên.
"Chúng ta cũng đi dạo đi, đèn đóm bên đó sáng quá, ta còn ngửi thấy mùi đồ ăn thơm lừng nữa."
Một giọng nữ vui vẻ vang lên, nghe có vẻ còn rất trẻ.
Đáp lại nàng là một công tử với giọng nói cũng trong trẻo thanh nhã: “Đừng chạy lung tung, Tiểu Đào, muội cứ đi sát theo ta, ta đưa muội đi ăn bánh quế hoa.”
“Sao huynh biết ở đó có bánh quế hoa chứ?”
“Muội không ngửi thấy mùi à? Mùi quế nồng như vậy, nếu không phải bánh quế hoa thì còn là gì được nữa?”
Nói rồi, tiếng hai người dần khuất sau cầu thang.
Vệ Hạ Yên thì lại không muốn ra ngoài, bởi nàng còn quý mạng sống của mình. Đã được ông chủ nhắc nhở rồi nên nàng cảm thấy toà lâu môn kia có thể tiềm ẩn nguy hiểm gì đó.
Nhưng quan trọng là thiếu niên trước mắt này… nàng cũng không dám đắc tội.
Nhất là sau khi biết cách gϊếŧ người của đối phương, nàng càng phải cẩn trọng suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi nói hay làm gì.
Gϊếŧ người trong thầm lặng thế này, so với toà lâu môn kỳ quái kia thì hình như Cảnh Nguyên Bạch còn đáng sợ hơn vài phần.
Vì thế, nàng lập tức xuống giường, mỉm cười ngoan ngoãn nói: “Được, nếu ngươi muốn đi vậy ta sẽ đi cùng ngươi.”
“Ngươi đồng ý đi cùng ta sao?”
Cảnh Nguyên Bạch cầm lấy áo ngoài khoác hờ lên người, vừa từ tốn chỉnh lại đai lưng, vừa buông lời hỏi.
Tuy chuyện “đi cùng” đối với hắn chẳng có gì quan trọng nhưng nghe thấy lại cảm thấy có chút mới mẻ.
Vệ Hạ Yên lập tức gật đầu: “Đồng ý chứ, ta đã lỡ ăn trúng Bách Tuỵ Hoa của ngươi nên phải bồi thường một chút. Đi cùng ngươi là việc nên làm mà.”
Dù chỉ là có qua có lại nhưng nàng thực sự nghĩ như vậy. Có lẽ sẽ đi cùng đến khi Cảnh Nguyên Bạch tìm được đóa Bách Tuỵ Hoa thứ hai, hoặc đến khi hắn không còn cần đến nàng nữa.
Vệ Hạ Yên vừa dứt lời, Cảnh Nguyên Bạch liền nhìn nàng thêm mấy lần.
Thiếu niên tiến đến gần, ánh mắt nhàn nhạt mang theo ý cười, giọng nói trầm thấp như mang theo mê hoặc, khẽ hỏi: “Yên Yên, vậy… ngươi sẽ luôn đi cùng ta sao?”