Quyển 1 - Chương 21: Con rắn

Mặc dù thủ pháp gϊếŧ người của Cảnh Nguyên Bạch khá sắc bén nhưng kinh nghiệm xử lý công việc còn non kém quá đi...

Nàng đang thoải mái suy nghĩ thì bỗng nghe dưới giường có vật gì đó phát ra tiếng động, nhất là trong đêm yên tĩnh thế này, tai nàng trở nên càng nhạy bén hơn.

Vật đó có vẻ bò rất chậm, sát mặt đất, từng chút từng chút trườn về phía họ.

Vệ Hạ Yên căng thẳng, vội túm lấy góc chăn, cảm giác như cả dòng máu trong người cũng sắp đông lại. Nàng men theo tiếng động kỳ lạ đó tìm thử một lượt, bỗng nghe tiếng đó ngày càng tiến gần hơn.

Chẳng mấy chốc, một cái đầu rắn hơi dẹt ló ra bên mép giường.

Vệ Hạ Yên và con rắn nhìn nhau một lúc, con rắn “xì xì” thè lưỡi, nàng lập tức nắm chặt cánh tay thiếu niên.

Con rắn dưới ánh trăng hiện ra da thịt trắng bệch nhưng Vệ Hạ Yên vẫn nhận ra mắt nó đỏ như máu, giống hệt mấy con chó hoang trên bãi tha ma.

Nàng theo bản năng nghĩ rằng, những con vật có mắt đỏ thường rất nguy hiểm.

“Cảnh, Cảnh công tử, Cảnh Nguyên Bạch!” Nàng run run gọi, giọng nói cũng thay đổi theo: “Ngươi mau tỉnh dậy đi, Cảnh Nguyên Bạch, có rắn!!!”

Dù nàng có thể bình tĩnh gϊếŧ con chó hoang kia nhưng không dám chắc mình vẫn còn may mắn với đủ kỹ năng để làm vậy lần nữa.

Vệ Hạ Yên nhìn con rắn lộ gần như toàn bộ thân mình, người nó cong lại, mắt dọc chăm chăm nhìn nàng và thiếu niên vẫn đang ngủ say.

Dù nàng lắc mạnh người hắn thế nào, thiếu niên vẫn không tỉnh, thậm chí tư thế ngủ cũng không hề thay đổi.

Cuối cùng, Vệ Hạ Yên đành bỏ ý định gọi Cảnh Nguyên Bạch dậy, liên tục tính toán trong đầu, nếu con rắn bất ngờ lao lên tấn công, nàng phải kéo chăn lên nhanh cỡ nào mới có thể ngăn không cho họ bị cắn.

Con rắn nhìn nàng và Cảnh Nguyên Bạch, nó thè lưỡi vài lần rồi chậm rãi lùi cái đầu rắn hơi dẹt lại.

Nói thì chậm mà thực tế lúc đó diễn ra rất nhanh, con rắn tích đủ lực bật lên vυ"t đến gần họ, miệng há rộng, nhìn có vẻ sắp cắn rồi.

Nhưng đột nhiên, cơ thể nó mềm nhũn, như không hề báo trước mà rơi thẳng xuống tay Cảnh Nguyên Bạch.

Khoảng cách giữa họ và con rắn quá gần, Vệ Hạ Yên thật sự không kịp kéo chăn lên. Nàng sợ đến mức suýt hét lên, nhưng lại nhận ra con rắn chỉ rơi trên mu bàn tay thiếu niên, có vẻ như đã không còn sức sống.

Một ít máu đỏ tươi từ thân rắn bắt đầu chảy ra, nhỏ giọt lên da thịt Cảnh Nguyên Bạch.

Có lẽ do ngửi thấy mùi tanh máu, cuối cùng Cảnh Nguyên Bạch cũng mở mắt ra.

“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi!”

Ngay lúc con rắn vồ tới, Vệ Hạ Yên đã sợ đến bật ngồi dậy. Giờ đây, nàng vẫn còn nắm chặt góc chăn, nhìn thiếu niên trước mặt đầy kinh hoàng.

Cảnh Nguyên Bạch bị mùi máu rắn xộc lên làm tỉnh giấc, có vẻ hơi khó chịu. Hắn cúi đầu nhìn thấy con rắn vẫn đang nằm bẹp trên mu bàn tay, lập tức hất tay một cái đầy ghét bỏ, con rắn lập tức bị văng xuống đất.

“Bẩn quá.”

Cảnh Nguyên Bạch nói.