Quyển 1 - Chương 20: Ngủ cùng giường

Tuy nhiên, Vệ Hạ Yên dường như có chút ngại việc hắn cởϊ áσ trong như thế.

Cảnh Nguyên Bạch cảm thấy buồn ngủ, liền cứ thế mặc nguyên bộ đồ ngồi xuống: "Yên Yên muốn ngủ bên nào? Hoặc là ngủ dưới đất cũng được."

"Ta không muốn."

Vệ Hạ Yên nhanh miệng đáp, nói xong còn lén nhìn thiếu niên một cái.

Cảnh Nguyên Bạch không hiểu vì sao nàng lại bài xích "ngủ dưới đất" đến vậy, trước đây khi ra ngoài hắn vẫn luôn ngủ dưới đất mà. Nếu không phải bước vào phòng thấy có giường thì có lẽ hắn đã nằm luôn dưới đất mà ngủ rồi.

Vệ Hạ Yên chỉ vào phía trong: "Ta vào trong ngủ."

"Được."

Cảnh Nguyên Bạch lại nở một nụ cười.

Vệ Hạ Yên vốn không phải người kiểu cách, cái gọi là nam nữ thụ thụ bất thân đó là suy nghĩ của người cổ đại thôi, nàng không phải người cổ đại thực sự.

Hơn nữa điều quan trọng nhất bây giờ là bảo toàn mạng sống chứ, muốn sống thoải mái thì trước hết phải sống cái đã.

Dù sao giữa họ cũng không có chuyện gì xảy ra được.

Đặc biệt là sau một ngày tiếp xúc ngắn ngủi, Vệ Hạ Yên càng khẳng định rằng, thiếu niên trước mắt này xét về mặt tình cảm, hay nói rộng ra là trong mọi khía cạnh, hoàn toàn giống như một tờ giấy trắng.

Nàng thật sự không biết Cảnh Nguyên Bạch này trước đây là công tử nhà ai, vì sao lại xa lạ với những chuyện đời thường đến vậy.

Vệ Hạ Yên vừa nằm xuống, Cảnh Nguyên Bạch cũng nằm ở phía ngoài.

Chiếc giường này không thoải mái bằng giường hiện đại, ngay cả gối cũng làm bằng sợi thân cây khiến Vệ Hạ Yên cảm thấy không quen chút nào, nên mãi vẫn không thể ngủ ngay được.

Bên cạnh có hai cái chăn nhưng nàng không định đắp, nhỡ nửa đêm lại sốt mà đạp chăn ra thì thà cứ để mát mẻ như vậy thì hơn.

Vừa nằm xuống, nàng liền nghiêng người sang một bên, trông như đang quay mặt vào tường tự kiểm điểm, thực ra là không muốn đối mặt với Cảnh Nguyên Bạch.

Cảnh Nguyên Bạch nằm ngửa, một tay gối sau đầu, tay còn lại đặt trước người, tư thế ngủ trông vô cùng chuẩn mực.

Không lâu sau, ánh nến trên bàn đã tàn, trong phòng nhanh chóng tối sầm.

Vệ Hạ Yên vẫn chưa ngủ được, nhưng lại nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng bên tai, Cảnh Nguyên Bạch dường như đã ngủ say, chỉ là tư thế đó vẫn được duy trì.

Vệ Hạ Yên khẽ nghiêng đầu, nhìn hắn một cái.

Nàng nghĩ, tư thế ngủ chuẩn mực của Cảnh Nguyên Bạch có lẽ sẽ không thay đổi suốt đêm.

Ngủ dễ dàng như vậy, chẳng lẽ hắn không sợ nàng có ý gì không tốt sao?

Rốt cuộc cũng chỉ là một thiếu niên non nớt, không giống nàng đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều lần, tính cảnh giác luôn cao hơn một chút.

Vệ Hạ Yên từ từ xoay người lại, ngắm nhìn Cảnh Nguyên Bạch dưới ánh trăng.