Cả ngày nay Vệ Hạ Yên vừa uống trà vừa ăn điểm tâm, giờ thật sự cũng không đói lắm nên chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống.
Ông chủ quán canh đúng giờ quay lại, dọn dẹp sạch sẽ bàn ăn rồi tiện tay đóng cửa giúp họ.
Cảnh Nguyên Bạch rửa mặt xong quay lại, bước đến bên giường bắt đầu cởϊ áσ.
Vệ Hạ Yên nhìn hắn cởϊ áσ ngoài, tháo đôi ủng dài, rồi tiếp tục cúi xuống cởi khuy áo trong.
Nàng vội vàng chạy lại nhanh chóng giữ lấy tay thiếu niên. Chợt cái cảm giác khó chịu, bứt rứt không yên lúc ban ngày, như thể mọi thứ bỗng trỗi dậy trước khi ngón tay chạm vào.
Vệ Hạ Yên bỗng thấy một luồng nóng bức khó chịu dâng lên trong người.
Rõ ràng thời tiết này chưa đến lúc nóng thực sự, nhưng nàng lại nóng đến mức gò má ửng đỏ, nóng đến mức muốn lao đầu vào một hồ nước lạnh, dường như chỉ có như vậy mới có thể xua đi cái cảm giác bực bội khó chịu này.
Sắc mặt nàng hơi thay đổi, dưới ánh đèn hiện lên vài phần vẻ quyến rũ hiếm thấy, nhưng bản thân nàng lại không hề hay biết.
Vệ Hạ Yên giữ chặt Cảnh Nguyên Bạch xong, nhanh chóng hỏi: "Ngươi... ngươi muốn làm gì?"
"Cởϊ qυầи áo ngủ." Cảnh Nguyên Bạch có vẻ hơi khó hiểu, hỏi ngược lại: "Các ngươi đi ngủ đều không cởϊ qυầи áo sao?"
“Là… Không phải.” Vệ Hạ Yên không biết giải thích thế nào, chỉ đành nói: “Chúng ta ngủ riêng phòng thì có thể cởi, nhưng bây giờ chúng ta ở chung một phòng, thì… đừng cởi nữa.”
“Đây là cái lý do quái gì vậy?” Cảnh Nguyên Bạch bật cười.
Nhưng cười được một lúc, hắn lại bắt đầu quan sát nàng.
Vệ Hạ Yên bị nhìn chằm chằm đến mức không thoải mái, dè dặt hỏi: “Ngươi… nhìn ta làm gì?”
Cảnh Nguyên Bạch suy nghĩ một lúc, sau đó khẽ chạm vào chóp mũi, không kìm được bước tới gần nàng hơn: “Ta hình như quên nói cho ngươi biết, Bách Tuỵ Hoa có tác dụng phụ.”
Hắn vừa nói vừa tiến đến gần.
Tà áo của hai người lướt nhẹ qua nhau, khẽ lay động, in bóng lên bức tường.
Khi Cảnh Nguyên Bạch bước tới, Vệ Hạ Yên tự nhiên rụt tay về khỏi chỗ vừa chạm vào hắn.
Nhưng chỉ sau một thoáng chạm ngắn ngủi, nàng bỗng cảm thấy một luồng khí mát lạnh.
Không rõ nguyên nhân cụ thể, nhưng cái cảm giác nóng bức khó chịu đó cứ thế biến mất một cách không lý do.
Vệ Hạ Yên nghĩ thầm, có lẽ do hành trình dài mệt mỏi, cơ thể không chịu nổi nên bị cảm lạnh dẫn đến phát sốt?
Nàng không nghĩ nhiều về chuyện này, mà lại quan tâm hơn đến lời nói của Cảnh Nguyên Bạch: "Bách Tuỵ Hoa có tác dụng phụ? Là gì?"
"Ta không biết."
Hắn còn chưa kịp nghiên cứu kỹ thì đã bị cô nương này uống hết rồi.