Quyển 1 - Chương 18: Vụ án thứ năm trong tháng

Hai người họ vừa bước chân ra khỏi quán trà thì đám quan binh liền ập tới. Xung quanh quán trà đã có nhiều người dân đứng xem náo nhiệt, hai người cũng hòa vào đám đông, đứng nép sang một bên, giả vờ như vừa mới chạy tới cùng nhau nhìn vào bên trong.

“Ơ? Đây là vụ thứ mấy trong tháng rồi nhỉ?”

“Vụ thứ năm… Không đúng lắm, cái chết lần này hình như không giống mấy vụ trước đâu?”

“Đúng là có chút khác, thất khiếu đều chảy máu…” Viên quan dẫn đầu vuốt râu, lẩm bẩm: “Bốn vụ trước hình như đều không chảy máu, giống như là…”

Dường như sợ dân chúng nghe thấy, vị quan kia liền không nói tiếp nữa.

“Khiêng đi, khiêng đi!”

Có người hô lớn một tiếng.

Mấy tên quan binh mặt không cảm xúc liền khiêng đám người kia đi, sau đó bắt đầu giải tán dân chúng, niêm phong trà lâu, vụ án này tạm thời coi như khép lại.

Vệ Hạ Yên bị cách xử lý vụ án của bọn họ làm cho sững sờ, thấy Cảnh Nguyên Bạch khoanh tay đi về phía chợ, nàng cũng nhanh chóng đi theo.

Hai người lại dạo chơi trên phố suốt cả buổi chiều, đến tối thì tìm một quán trọ nghỉ chân.

Ông chủ quán thấy họ ăn mặc sang trọng, thái độ lập tức trở nên nhiệt tình hơn hẳn: “Hai vị cần một phòng hạng sang phải không?”

Cảnh Nguyên Bạch liếc nhìn Vệ Hạ Yên, nàng lập tức hiểu ông chủ đã hiểu lầm mối quan hệ giữa họ, liền vội vàng nói: “Ta là nha hoàn của công tử, nên bọn ta cần hai phòng riêng.”

Ông chủ quán trọ mỉm cười đáp lại: “Nhưng quán chúng tôi chỉ còn đúng một phòng thôi.”

Vệ Hạ Yên nghe vậy liền định bàn với Cảnh Nguyên Bạch để đi tìm chỗ khác.

Ông chủ là người lanh lợi, nhìn thấu ý định của nàng liền vội vã nói: “Cô nương à, phòng còn lại này là phòng duy nhất trong cả trấn Thanh Hà đó.”

Nói rồi, ông ta liền giải thích thêm lý do.

Vì nơi này thường xuyên có người từ nơi khác tới nên phòng ở các quán trọ lúc nào cũng rất khan hiếm. Căn phòng trống này cũng là do có vị khách tạm thời đổi kế hoạch.

Nếu họ không ở, phòng sẽ nhanh chóng có người đặt ngay.

Vệ Hạ Yên lộ vẻ khó xử nhưng vẫn đồng ý, dù sao thì vẫn tốt hơn là ngủ ngoài đường.

Cảnh Nguyên Bạch trả tiền phòng, ông chủ quán đích thân dẫn họ lên lầu hai.

Khi mở cửa bước vào, ông chủ quán mỉm cười nhìn họ: “Trấn Thanh Hà buổi tối rất náo nhiệt, nhưng vì trách nhiệm ta vẫn phải nhắc nhở hai vị, buổi tối cố gắng hạn chế ra ngoài đi dạo, đặc biệt là…”

Ông ta chỉ vào toà lâu môn cách đó không xa, thoạt nhìn cổng vòm đỏ trang hoàng hoa lệ.

Lúc nãy Vệ Hạ Yên dạo quanh trên phố đã vài lần đi ngang qua toà lâu môn nhỏ đó, nhưng thấy cửa lớn đóng chặt lại không có biển hiệu gì nên cũng không rõ là nơi làm ăn gì.

Nàng chỉ khẽ cảm ơn, cũng không hỏi thêm.

Ông chủ quán cười rồi lui ra, nói lát nữa sẽ mang bữa tối lên.