Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Khắng Khít Không Rời

Quyển 1 - Chương 17: Luồng khí nóng bất ngờ

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chuyện đến đây coi như kết thúc, nàng cúi đầu nhìn xuống dưới lầu, phát hiện trấn Thanh Hà này đúng là vùng đất vô pháp vô thiên, chết nhiều người như vậy mà quan binh vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.

Nhưng nàng cũng lo lát nữa nếu thật sự có người đến thì e rằng khó mà giải thích được nên bèn đề nghị: “Chúng ta nên rời đi thôi.”

Cảnh Nguyên Bạch cũng khá dễ nói chuyện, liền đứng dậy trước, bước về phía cầu thang.

Vệ Hạ Yên cũng đứng lên theo, bỗng nhiên cảm thấy một luồng nóng rực dâng lên từ bụng dưới, sắc mặt nàng khẽ thay đổi, không tự chủ được mà vịn lấy ghế.

Cảnh Nguyên Bạch nhận ra nàng có gì đó không ổn, quay đầu hỏi: “Sao vậy, Yên Yên?”

Vệ Hạ Yên vẫn đứng yên tại chỗ, nhưng luồng nóng bất thường kia dường như đang từ từ lan rộng trong cơ thể nàng.

Nàng cảm nhận rất rõ ràng, luồng khí nóng từ bụng dưới nhanh chóng lan khắp toàn thân, “ào ào” như sóng biển bị gió thổi tung, từng đợt từng đợt va đập, tựa hồ muốn thiêu cháy cả người nàng.

Ban đầu nàng còn nghi ngờ, có phải Cảnh Nguyên Bạch đã ra tay với mình không.

Thế nhưng đối phương chỉ bình tĩnh bước lại gần, ánh mắt như đang quan sát sự khác thường trên người nàng.

Cảnh Nguyên Bạch mang đến cho người ta cảm giác sạch sẽ và ngay thẳng, đôi mắt nhạt màu toát lên vẻ thuần khiết chân thành.

Vệ Hạ Yên lập tức cảm thấy chuyện này có lẽ không liên quan đến hắn.

“Hay là… ngồi nghỉ thêm một chút?”

Cảnh Nguyên Bạch ôn hòa hỏi, rất biết điều thông cảm.

Vệ Hạ Yên không muốn nán lại lâu, bởi nàng đã nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn bên ngoài quán trà, e rằng quan binh sắp tới nơi rồi.

Đứng yên một lúc, luồng nhiệt kia ngoài việc khiến tai nàng nóng bừng lên, dường như cũng từ từ dịu xuống, cơ thể nàng lại lạnh đi đôi chút.

Vệ Hạ Yên không hề biết dáng vẻ của mình lúc này trông như một đóa hoa e ấp chờ người hái, đôi mắt long lanh mang theo chút thẹn thùng và e dè, gò má ửng hồng. Khi nhìn Cảnh Nguyên Bạch lại vô thức lộ ra vài phần tình ý khó hiểu.

Nàng vội vàng nói: “Chắc tại uống nhiều trà nên hơi khó chịu ở dạ dày, giờ có thể đi được rồi.”

Cảnh Nguyên Bạch bị ánh mắt "tràn đầy tình ý" ấy của nàng nhìn đến mức có chút không tự nhiên, liền quay người bước xuống lầu.

Hắn cũng không rõ vì sao mình lại có phản ứng như vậy, nhưng cũng lười suy nghĩ sâu xa.

Dường như trên đời này còn rất nhiều điều cần phải học hỏi, còn việc có thích nghi được hay không thì hắn chẳng mấy quan tâm, chỉ thấy mọi thứ… khá thú vị.
« Chương TrướcChương Tiếp »