Ông lão hoảng hốt kêu thất thanh, dáng vẻ kinh hoàng, lúc này nhìn còn đáng sợ hơn cả con quái vật.
Mấy vị khách quý vừa nãy còn hùa theo cười cợt cũng lần lượt xuất hiện triệu chứng tương tự, bao gồm cả bàn đối diện trên tầng hai.
Nếu nói trong tình cảnh kỳ dị bất ngờ này, còn ai có thể bình an vô sự thì…
Thì thật ra phải kể đến hai người hầu vẫn luôn đứng sau công tử nhà giàu kia. Hai người đó từ đầu đến cuối chưa từng mở miệng chen lời, dường như vô cùng phản cảm với chủ đề này.
Đặc biệt là khi mọi người cười cợt chế giễu con quái vật, hai người họ cúi đầu, khẽ nhếch mép tỏ vẻ không đồng tình.
Hai người họ vẫn đứng nguyên tại chỗ, thấy công tử nhà mình máu chảy không ngừng nhưng chưa tắt thở, liền lập tức cùng nhau chạy ra ngoài, trông có vẻ là đi mời đại phu.
Cảnh tượng lúc ấy vô cùng hỗn loạn, tim Vệ Hạ Yên cũng bất giác thắt lại.
Nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng trẻo mà điềm tĩnh của Cảnh Nguyên Bạch, sợ đến mức không dám nhúc nhích.
Nàng không dám hỏi liệu có phải đây là “kiệt tác” của Cảnh Nguyên Bạch hay không, nhưng trong lòng đại khái đã có câu trả lời.
Nàng thậm chí còn thấy chút may mắn vì vừa rồi mình không buông lời bất kính về con quái vật kia. Nhưng… tại sao Cảnh Nguyên Bạch lại đột nhiên gϊếŧ người?
Chẳng lẽ…
Vệ Hạ Yên nhìn thiếu niên ăn mặc chỉnh tề, rất nhanh liền gạt bỏ ý nghĩ đó.
Nghe nói đứa con thứ bị giam cầm trong phủ Tướng quân kia phải sống cuộc đời tăm tối, hẳn là gầy gò ốm yếu, mặt mũi tiều tụy, sao có thể là vị công tử đẹp đến mức tà mị đang đứng trước mặt nàng này chứ?
“Ngươi cứ nhìn ta mãi như vậy là nghi ngờ ta gϊếŧ họ sao?”
Cảnh Nguyên Bạch hỏi thẳng thừng, lời vừa dứt thì mấy vị khách đang không ngừng chảy máu kia cũng đồng loạt tắt thở.
Tim Vệ Hạ Yên lại thắt lại lần nữa, không ngờ tâm tư mình lại dễ dàng bị hắn nhìn thấu đến vậy.
“Trong trường hợp bình thường… thì đúng vậy.”
Vệ Hạ Yên bắt đầu thấy hối hận vì sự bốc đồng của mình.
Nhưng lúc này, Cảnh Nguyên Bạch lại có vẻ nghiêm túc suy nghĩ, thế nhưng nghĩ mãi dường như cũng không tìm ra được lý do nào.
Hắn nhìn Vệ Hạ Yên, như thể đang chờ nàng gợi ý cho mình.
Vệ Hạ Yên hít sâu một hơi, cắn răng nói: “Ví dụ như… khụ, ví dụ như nghe thấy điều gì đó khiến ngươi cảm thấy tức giận?”
Cảnh Nguyên Bạch nhún vai: “Hình như ta chưa từng tức giận bao giờ nên không hiểu ngươi đang nói gì.”
Đúng là một kẻ kỳ quái. Vệ Hạ Yên thầm nghĩ trong lòng.