Quyển 1 - Chương 15: Thỏ bị dồn vào đường cùng còn cắn người

Cảnh Nguyên Bạch ý cười lười biếng, một tay đặt trên đùi, vừa vặn bị cái bàn che khuất nên Vệ Hạ Yên không thể nhìn thấy động tác tay của hắn.

Nhưng theo bản năng nàng cảm thấy có những chuyện không nên đem ra mà đùa cợt.

Những vị khách ngồi dưới lầu dường như biết khá nhiều về chuyện phủ Mộ Tướng quân, bọn họ nói chuyện rôm rả, người này xen lời người kia khiến Vệ Hạ Yên cũng nghe ra được vài điều.

Người trong phủ cực kỳ khinh thường đứa con trai ngoài giá thú kia, đứa “quái vật” đó chắc hẳn thường ngày không thiếu những trận nhục mạ và bạo hành.

Vệ Hạ Yên thật sự không hiểu tại sao mọi người đều gọi hắn là “quái vật”, nhưng người thì vẫn là người, sao có thể đem so sánh với quái vật được?

Với vốn hiểu biết qua nhiều tình tiết truyện, Vệ Hạ Yên có suy nghĩ riêng về chuyện này, sự thật nhiều khả năng không hề giống như những gì mọi người đồn đại.

Trong lúc nàng đang suy tư, Cảnh Nguyên Bạch vẫn luôn cười tủm tỉm nhìn nàng.

Vệ Hạ Yên ngồi thẳng hơn một chút, chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình: "Ta thấy người con riêng đó... rất đáng thương."

"Ồ?" Cảnh Nguyên Bạch dịch người về phía trước, dường như có chút hứng thú: "Vì sao vậy?"

"Lúc sống không chỉ bị ngược đãi, sau khi chết còn bị mang tiếng oan là kẻ sát nhân, chết cũng không được yên thân, sao lại không đáng thương?"

Cảnh Nguyên Bạch chống cằm ra vẻ suy nghĩ, sau đó khẽ bật cười, giọng thiếu niên trong trẻo như tiếng chuông bạc ngân nga nhưng Vệ Hạ Yên lại cảm thấy nụ cười của hắn lạnh lùng và vô tình.

"Nhưng nếu không phải vậy thì sao?" Khóe môi thiếu niên cong lên, giọng nói bỗng trở nên trầm chậm, lạnh lẽo: "Nếu những người đó chính là bị con quái vật kia gϊếŧ chết thì sao?"

"Ngay cả thỏ bị dồn vào đường cùng còn cắn người, chuyện này không dễ dàng kết luận được."

Vệ Hạ Yên chỉ đơn thuần nói theo suy nghĩ của mình, nhưng ngay sau đó nàng nghe thấy tiếng lưỡi dao rút về vỏ kẽo kẹt vang lên.

Cảnh Nguyên Bạch ngẩng cằm lên, nheo mắt liếc nàng một cái rồi lại quay đầu nhìn về phía ông lão kể chuyện vẫn đang nói không ngớt bên dưới.

Mọi người dường như cũng rất hứng thú với chuyện phủ Mộ tướng quân, bàn luận say sưa, không tránh khỏi việc lớn tiếng mắng chửi con quái vật kia vài câu.

Ngay khi ông lão gõ thanh gỗ lần nữa, đột nhiên phía dưới yên lặng hẳn.

Vệ Hạ Yên cảm thấy kỳ lạ, liếc mắt nhìn xuống thì thấy ông lão râu trắng bỗng nhiên “oẹ” một ngụm máu đen, máu đen dày đặc như mực đổ lan nhanh trên mặt đất.

Chưa dừng lại, máu đen lại trào ra từ mắt, mũi, miệng và tai ông ta từng dòng.