Vụ án của phủ Mộ tướng quân là chuyện cấm kỵ trong Trung Biện hoàng thành, nhưng ở vùng biên như trấn Thanh Hà thì luật lệ lỏng lẻo nên cũng không ai quản chặt. Vì chút bạc, lão kể chuyện chẳng hề kiêng dè điều gì.
“Chuyện kể rằng, Mộ tướng quân chinh chiến sa trường nhiều năm, lập nhiều công lớn, được Trung Biện vương vô cùng trọng dụng. Không chỉ ban cho phủ đệ giữa hoàng thành mà còn gả trưởng công chúa cho con trai trưởng nhà họ Mộ.”
“Thế nhưng, vị tướng quân từng được sủng ái ấy, nửa tháng trước, toàn phủ lại bất ngờ bị thảm sát không một ai sống sót. Các vị có biết vì sao không?”
Có người chen ngang vào: “Nghe nói phủ Mộ có một đứa con thứ là quái vật, quanh năm bị xiềng xích nhốt sau vườn. Chẳng lẽ chuyện đó... liên quan đến nó?”
“Quý khách đoán không sai! Đó chính là mấu chốt của câu chuyện này.”
Lão kể chuyện mỉm cười, vết sẹo bên mắt run lên theo từng nét mặt.
“Nghe nói, hôm đó trời nổi gió lớn, con quái vật kia phá xích xông ra chính sảnh. Hôm ấy cả phủ đang mở tiệc chúc thọ tướng quân. Không ai rõ nó đã làm gì, chỉ biết sau một đêm cả phủ Mộ hóa thành tro tàn trong biển lửa!”
Lão vừa nói, vừa tỏ vẻ cảm khái, nhưng trong mắt không có chút thương tiếc nào.
Người trấn Thanh Hà sớm quen với cảnh gϊếŧ chóc, nơi đây vốn là vùng đất hoang, là cửa ngõ giao thương hỗn tạp, cũng là nơi Trung Biện Vương lười quản nhất.
Lão vừa dứt lời, cả đám người bên dưới phá lên cười.
“Hay đấy hay đấy! Quái vật mà cũng có thần thông như thế à? Nghe thật khiến người ta tò mò!”
“Mộ tướng quân chẳng phải được đồn là hô phong hoán vũ đó sao? Sao lại không trị nổi thứ nghịch tử kia, chặt ra cho chó ăn luôn đi!”
“Nói vậy, nếu chó mà ăn phải quái vật, liệu có phát điên theo không? Ha ha ha ha!”
Tiếng cười lan khắp trà lâu, Vệ Hạ Yên nghe mà gai hết da gà.
Đúng lúc ấy, Cảnh Nguyên Bạch vốn cả người vẫn ngồi tựa vào lan can đột ngột quay sang nhìn nàng. Một tay chống cằm, y nhoẻn miệng cười vô hại như thể chỉ là trò đùa: “Yên Yên cảm thấy thế nào?”
“Hả?” Vệ Hạ Yên ngơ ngác.
Cảnh Nguyên Bạch cười rạng rỡ hơn: “Thử đoán xem, nếu chó thật sự ăn phải quái vật kia... nó có phát điên lên không?”
Thiếu niên nghiêng đầu nghịch ngợm, đôi mắt nhạt màu dần trở nên thâm trầm, dao găm bạc ló ra khỏi tay áo. Cảnh Nguyên Bạch khẽ dùng ngón tay cái đẩy nhẹ lưỡi dao lóe lên một đường lạnh lẽo.