Quyển 1 - Chương 11: Thử hương

“Còn ta là Cảnh Nguyên Bạch.” Thiếu niên gật đầu nhã nhặn, quay lại ngồi xuống bàn.

Vệ Hạ Yên cũng ngồi theo. Chủ quán thấy bọn họ nói chuyện xong xuôi mới đem trà và điểm tâm lên đầy đủ.

“Cô nương, khăn tay của cô nương...” Chủ quán đưa tay ra đón.

Vệ Hạ Yên vừa định đưa thì Cảnh Nguyên Bạch đã nói: “Tiền của cô nương để ta trả.”

Vệ Hạ Yên vội nói: “Như vậy... sao được?”

“Cô nương theo ta, ta trả tiền. Rất hợp lý.”

Vệ Hạ Yên ngẩn người, thấy chủ quán đi rồi bèn nhét lại khăn vào tay áo.

Nhưng trong lòng nàng vẫn thấy khó đoán về thiếu niên này.

Người tên là Cảnh Nguyên Bạch này thật kỳ lạ. Bảo hắn tốt thì rõ ràng vừa rồi còn muốn mổ bụng nàng lấy Bách Tủy Hoa, nhưng bảo là người xấu thì lại thấy hắn rất biết điều.

Ánh mắt nàng liếc qua thi thể mấy tên lính nằm dưới đất, chợt mở lời: “Dù sao... cũng cảm ơn công tử đã cứu ta tối qua.”

“Cứu?” Cảnh Nguyên Bạch khẽ nhấp trà, hơi ngạc nhiên: “Ta không có làm vậy.”

“Lúc ta bị chó hoang tấn công trong rừng, vừa hay công tử cũng ở đó. Sau đó nó ngửi thấy mùi gì lạ, đâm đầu vào cây, nên ta mới có cơ hội chạy.”

Ý nàng rất rõ ràng, mùi hương đó chính là do hắn tạo ra.

Tuy chưa hiểu rõ thủ đoạn gϊếŧ người của thiếu niên này là gì nhưng nàng tin phán đoán của mình không sai.

Cảnh Nguyên Bạch ngẫm nghĩ một lát, rồi cười: “Hôm qua ta chỉ đang thử một loại dược hương mới. Loại hương đó vốn dùng cho người, ta muốn xem thử nếu dùng lên chó hoang thì có hiệu quả không.”

Sắc mặt Vệ Hạ Yên thoáng cứng lại, cụp mắt xuống.

May mà hắn dùng lên con chó.

“Lúc nãy ngươi nói tên mình là...” Cảnh Nguyên Bạch hình như đã quên, thản nhiên nói tiếp: “Xin lỗi, những chuyện không quan trọng với ta, ta thường hay quên.”

“Vệ Hạ Yên.” Nàng lặp lại, rồi cười hỏi: “Vậy chuyện thế nào mới là quan trọng với ngươi?”

“Trên đời này, mọi chuyện đều không quan trọng.”

“…”

Sợ hắn lại quên tên mình, Vệ Hạ Yên mỉm cười: “Ngươi có thể gọi ta là Yên Yên? Dễ nhớ hơn chút.”

Nàng chống cằm bằng hai tay, đôi mắt nâu hạnh chớp nhẹ. Dù gương mặt còn vương bụi bẩn, vẫn không che được dung nhan xinh đẹp.

Dáng vẻ bán tựa lên bàn ấy, cuối cùng cũng khiến Cảnh Nguyên Bạch chú ý. Hắn ghi nhớ cái tên, trong lòng thoáng hiện một câu:

Yên Yên à? Trông có vẻ ngoan đấy.

Từ khi xuyên tới nơi này, Vệ Hạ Yên vẫn luôn chạy trốn. Giờ cuối cùng cũng có thể ngồi xuống ăn một bữa đàng hoàng.