Quyển 1 - Chương 10: Ta còn có ích

Chỉ trong nháy mắt, thi thể đã đầy đất.

Máu văng cả lên ống quần nàng. Vệ Hạ Yên theo bản năng quay đi, rồi ngay lập tức nhìn về phía thiếu niên với ánh mắt kinh hoàng.

Nàng gần như chắc chắn những dị biến vừa rồi đều là do hắn gây ra.

Bởi vì những chuyện này giống hệt như con chó hoang đêm qua...

Thế nhưng thiếu niên vẫn bình thản như không có chuyện gì. Hắn bước tới trước mặt nàng, nhẹ nhàng lắc lư con dao bạc: “Xin lỗi vì để cô nương đợi lâu. Rắc rối đã giải quyết xong. Bây giờ mời cô nương lựa chọn, cô nương làm, hay để ta làm?”

“Không có... cách nào ít máu me hơn sao?” Vệ Hạ Yên nhăn mặt hỏi nhỏ.

Thiếu niên gãi nhẹ sống mũi, có vẻ thật sự khó xử: “Ta không nghĩ ra.”

Lọn tóc hắn khẽ rũ xuống, mảnh ngọc cài tóc khẽ va nhau phát ra âm thanh lanh lảnh như ngọc vỡ nghe rất êm tai, nhưng trong tình huống này lại khiến người lạnh sống lưng.

Vệ Hạ Yên siết chặt tay, do dự một hồi rồi cất giọng đầy hy vọng: “Vậy... ta có thể đi theo công tử không? Làm nha hoàn cho công tử cũng được, hoặc nếu công tử thấy ta có chỗ nào dùng được, cứ sai bảo. Ta sẽ từ từ trả nợ.”

Suy nghĩ của Vệ Hạ Yên rất đơn giản, được sống thì vẫn hơn là chết. Trước tiên phải giữ mạng đã rồi từ từ tính tiếp sau.

Nàng khẽ cúi người làm lễ, hai tay chắp trước ngực.

Vệ Hạ Yên sở hữu một đôi mắt tròn sáng trong veo, má còn vương nét phúng phính trẻ con, khi cười sẽ lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, gương mặt trông vô cùng dễ mến.

Nếu nàng mặc vào y phục thiếu nữ, búi lại tóc cho chỉnh tề, thì với vẻ đẹp thanh tú xen lẫn nét ngây thơ quyến rũ ấy, xưng là “giai nhân khuynh thành” cũng chẳng quá lời.

Nàng ngoan ngoãn nhìn thiếu niên trước mặt.

Hắn chỉ lạnh nhạt liếc qua gương mặt nàng, thản nhiên nói: “Ta nghĩ mình không cần đến cô nương. Thế nên chi bằng...”

Con dao găm hình xà bạc lại được đưa ra, ánh sáng lấp loáng phản chiếu trong đồng tử nhạt màu, lạnh lẽo không chút cảm xúc.

“Nhất định là có mà!” Vệ Hạ Yên cố vẫy vùng lần cuối.

Lời này hình như thực sự có tác dụng.

Thiếu niên cụp mắt trầm tư, chẳng biết nghĩ đến điều gì rồi cất dao lại: “Nói vậy chứ... cũng có một việc. Được rồi, tạm thời đi theo ta. Cô nương tên gì?”

Vệ Hạ Yên nhẹ nhõm thở ra. Nhớ lại hình như có nữ phạm nhân từng nhắc đến tên mình, bèn đáp theo trí nhớ: “Ta... tên là Vệ Hạ Yên.”