Nắng lên cao, Thúy Thanh đứng ngoài cửa thiên điện, ngẩng đầu nhìn cánh cửa vẫn đóng chặt, trong lòng bức bối không yên. Nàng cất cao giọng gọi: “Thập lục điện hạ, đến giờ dùng bữa trưa rồi.”
Cửa cung khẽ mở theo tiếng gọi. Thập lục hoàng tử vẫn còn luyến tiếc, không muốn rời Mạnh Dược, bèn hẹn trước nửa canh giờ nữa sẽ quay lại, dặn nàng ở trong thiên điện chờ.
Thúy Thanh cố nén ý cười nơi khóe miệng, vội thúc giục hoàng tử rời đi. Trước khi quay đi, nàng không quên trừng mắt lườm Mạnh Dược một cái đầy tức tối.
Hai cung nữ nhị đẳng lập tức bước tới, vây lấy Mạnh Dược, quát: “Sáng ngươi không làm việc, đừng mong có phần cơm trưa.”
“Ừ.” Mạnh Dược lạnh nhạt đáp, xoay người định quay về điện thì bị Đào Liễu hung hăng kéo tay giữ lại.
“Ai cho ngươi vào điện? Một tam đẳng cung nữ như ngươi mà cũng dám bước vào nơi đó?”
Mạnh Dược nhướng mày, ánh mắt điềm nhiên, chậm rãi đáp: “Thập lục điện hạ nói ta xứng, vậy thì ta đương nhiên xứng.”
Nàng thong thả lấy chiếc gương đồng làm ám khí, đẩy tay Đào Liễu ra, thản nhiên bước vào điện như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đào Liễu tức đến mức dậm chân liên hồi.
Chờ Thúy Thanh hầu hạ thập lục hoàng tử cùng Thuận phi nương nương dùng xong bữa trưa tại chủ điện, Đào Liễu lập tức đến mách tội, không quên thêm mắm dặm muối: “Thúy Thanh tỷ, nha đầu Duyệt Nhi kia mới đến được bao lâu, vậy mà dám coi ai cũng không ra gì. Điện hạ thì cứ bị nàng mê hoặc, chẳng lẽ sau này tất cả chúng ta đều phải sống nhìn sắc mặt nàng mà hành xử sao?”
Sắc mặt Thúy Thanh thoắt cái liền sa sầm.
Tự tay bưng trà bánh đến thiên điện, nàng muốn tận mắt xem thử Mạnh Dược dùng cách gì để lấy lòng thập lục hoàng tử. Nhưng khi nàng bước vào, Mạnh Dược liền ngừng tay, không nói không làm gì thêm.
Thập lục hoàng tử vừa vê một khối hoa sen tô, vừa ăn vừa nhíu mày suy nghĩ, đôi mắt sáng rỡ chợt nhìn sang Mạnh Dược, nghiêng đầu nói: “Dược Dược, cái này ăn ngon, mềm mềm, béo béo… ngọt ngào?”
Hắn chớp mắt mấy lần, lúng túng không tìm được từ nào diễn tả cho đúng. Hoa sen tô vị phức tạp, mà hắn thì chưa từng học qua thơ phú, bụng dạ cũng chưa chứa được mấy câu văn, nói sao cho rõ đây?
Mạnh Dược càng hỏi tỉ mỉ, hắn lại càng lúng túng. Cuối cùng, hắn dứt khoát cầm thêm một miếng, nhón chân nhét vào miệng Mạnh Dược: “Dược Dược ăn thì sẽ biết!”
Thúy Thanh đứng bên không tin nổi vào mắt mình. Nàng vốn định quát mắng Mạnh Dược dám ăn điểm tâm của tiểu chủ tử, nhưng khổ nỗi, chính điện hạ là người đút cho nàng ăn. Nàng muốn phát tác mà không có lý do!
Thập lục hoàng tử mong chờ nhìn nàng: “Ngon không? Có phải cũng thấy ngọt ngào, mềm mềm?”
Thúy Thanh chen lời: “Hoa sen làm điểm tâm, tất nhiên mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa sen.”
Thập lục hoàng tử ngơ ngác: “A?” Hắn chẳng ăn ra mùi hoa sen nào cả. Hoa sen là mùi gì vậy?
Mạnh Dược lắc đầu, điềm đạm nói: “Thúy Thanh tỷ, gọi là ‘hoa sen tô’ là vì hình dáng nó giống hoa sen nở rộ, chứ không phải thật sự làm từ hoa sen.”
Thúy Thanh sững người: “Cái gì?”
Giọng điệu của Mạnh Dược rất bình thản, trên mặt cũng không có vẻ giễu cợt, nhưng lời nói ấy như xé toang lớp mặt nạ sĩ diện của Thúy Thanh, khiến nàng chỉ muốn tìm một lỗ nẻ để chui xuống.