Chương 6

Trong lòng Mạnh Dược hơi suy tư, nói: “Giống như lần trước nhé, điện hạ quay lưng lại, đếm đến hai mươi rồi mới được quay đầu về.”

Thập lục hoàng tử hớn hở làm theo, lớn tiếng đếm: “Một, hai, ba… mười chín, hai mươi!”

Vừa dứt lời, hắn liền quay phắt người lại, Mạnh Dược đang đứng cách hắn ba bước, nói: “Điện hạ hãy nhìn chằm chằm vào chiếc khăn trắng này đi.”

Thập lục hoàng tử không thèm chớp mắt, rồi hắn nhìn thấy chiếc khăn trắng xuyên qua lòng bàn tay Mạnh Dược, vừa ngạc nhiên lại vừa lo lắng: “Dược Dược, tay ngươi có đau không?”

Ánh mắt Mạnh Dược dịu xuống: “Điện hạ, chỉ khi chảy máu mới đau thôi. Người xem, nô tỳ có chảy máu không nào?”

Vậy là không đau.

Thập lục hoàng tử càng thêm tò mò, liền đứng dậy khỏi ghế thêu, rướn người lại gần, không ngờ Mạnh Dược lại giấu tay ra sau lưng.

“Dược Dược, Dược Dược tốt, cho ta xem một chút đi mà.”

Mạnh Dược liếc nhìn chiếc ghế thêu, thập lục hoàng tử ngoan ngoãn ngồi trở lại chỗ cũ, cách nhau ba bước, hắn chăm chú nhìn chiếc khăn trắng luồn qua luồn lại trong lòng bàn tay Mạnh Dược.

Hắn đưa tay xin chiếc khăn, lật qua lật lại xem kỹ, nhưng vẫn không nhìn ra được mánh lới gì.

Trẻ con thì vốn chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn, hơn nửa canh giờ trôi qua, đúng lúc thập lục hoàng tử bắt đầu chán nản, Mạnh Dược mới hé lộ bí mật.

Một mảnh sắt mỏng áp sát lòng bàn tay được giấu dưới chiếc khăn, nhờ việc đánh lừa thị giác khiến người ta tưởng chiếc khăn đã đi xuyên qua lòng bàn tay, nhưng thực ra nó chỉ lướt qua từ phía dưới.

Thập lục hoàng tử vừa kinh ngạc vừa thích thú, lập tức làm theo: “Trò này thật là hay. Dược Dược, sao ngươi nghĩ ra được thế?”

“Lúc nhỏ, nô tỳ từng thấy người ta biểu diễn ngoài phố.” Mạnh Dược thuận miệng bịa chuyện, mặc kệ thập lục hoàng tử mê mẩn nghịch ngợm. Nàng cầm một chùm nho từ trong đĩa trái cây, thỉnh thoảng lại đút cho hắn hai quả.

Sau này có ai hỏi lại, thập lục hoàng tử chắc chắn sẽ nói là mình đã ăn nho.

Lại thêm ba khắc trôi qua, thập lục hoàng tử đã bắt chước rất thành thạo, bỗng nhiên Mạnh Dược nhẹ giọng nói: “Điện hạ, khi đi dạo trong ngự hoa viên, người có từng nhìn thấy thiên nga trên mặt hồ chưa? Bộ lông trắng của nó chẳng khác gì khăn trắng trong tay nô tỳ cả.”

“Dĩ nhiên là thấy rồi.” Thập lục hoàng tử chẳng ngẩng đầu, đáp chắc nịch.

Mạnh Dược hỏi: “Thế điện hạ từng thấy thiên nga con chưa?”

Thập lục hoàng tử khựng lại, cố gắng lục lọi trí nhớ ít ỏi của mình nhưng chẳng tìm được chút hình ảnh nào cả!

Nhưng rồi hắn sẽ sớm có ấn tượng thôi, vì đứa trẻ nào mà cưỡng lại được một câu chuyện cảm động về vịt hóa thành thiên nga chứ?