Mạnh Dược không hỏi thêm về món cháo, hỏi tiếp: “Điện hạ, bánh hạt sen có vị gì vậy, là ngọt hay mặn?”
Câu hỏi này đúng ngay chỗ thập lục hoàng tử hứng thú, hắn liền kéo tay Mạnh Dược, vừa đi vào trong điện vừa ríu rít nói: “Bánh hạt sen có vị ngọt đó, mềm mại, ăn không sợ nghẹn chút nào. Dược Dược, ta kể cho ngươi nghe...”
Cái miệng nhỏ của thập lục hoàng tử cứ thế liến thoắng không ngừng, không cho ai chen lời, không chỉ kéo Mạnh Dược vào thiên điện, hắn còn đuổi hết những người khác ra ngoài.
Trong chính điện, Thuận phi thu hết mọi chuyện vào mắt. Hồ ma ma bên cạnh lơ đãng nói: “Tiểu cung nữ kia tên là Duyệt Nhi, được điều sang đây hai tháng trước, vốn chỉ là cung nữ tam đẳng chuyên làm việc lặt vặt, theo lý thì không được phép bước vào thiên điện, vậy mà lại được thập lục điện hạ thương mến.” Bà ta dừng lại một chút rồi cười nói: “Có lẽ là vì Duyệt Nhi với thập lục điện hạ không hơn nhau bao nhiêu tuổi.”
Thuận phi không nói gì.
Hồ ma ma nói tới đó liền ngừng, sau đó lặng lẽ lui khỏi chính điện.
Trong thiên điện, thập lục hoàng tử hăng say kể lại việc bánh hạt sen ăn ngon thế nào, vừa nói vừa lôi ra một chiếc khăn tay từ trong tay áo, mở ra thì thấy bên trong là hai miếng bánh hạt sen đã hơi nứt nhẹ.
Mạnh Dược tỏ vẻ kinh ngạc: “Đây là bánh hạt sen sao? Đẹp thật đấy.”
Thập lục hoàng tử rụt rè gật đầu: “Đúng đó. Không chỉ đẹp mà còn rất ngon nữa. Dược Dược mau nếm thử đi.”
Mạnh Dược chẳng khách sáo chút nào, cắn một miếng rồi reo lên: “Quả đúng như lời điện hạ nói, mềm mại, hơi ngọt, ăn rất ngon.”
Thập lục hoàng tử vui vẻ lắc đầu: “Đúng không! Ta chưa từng nói dối cả!”
Mạnh Dược gật đầu, ăn hết bánh xong, nàng lại nhìn hắn đầy chân thành: “Điện hạ đối xử với nô tỳ thật tốt.”
Thập lục hoàng tử hừ nhẹ đầy kiêu hãnh, vung vẩy bàn tay nhỏ: “Hai miếng bánh thôi mà, bản điện hạ còn có thể tốt với ngươi hơn nữa.”
Dứt lời, hắn bỗng chuyển giọng: “Dược Dược, ngươi xem bản điện hạ tốt với ngươi như thế, chẳng phải ngươi cũng nên hồi đáp hay sao?”
Mạnh Dược cố nén cười, nghiêm túc gật đầu: “Chỉ cần điện hạ sai bảo, nô tỳ đều sẽ làm theo.”
“Đây là ngươi nói đó nha!” Thập lục hoàng tử liền reo lên, nắm lấy tay Mạnh Dược lắc lư: “Ta muốn xem ảo thuật! Mau làm thêm một trò nữa cho ta đi!”
Một trò ảo thuật thì tốn bao nhiêu thời gian chứ.
Mạnh Dược ngẩng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, vẫn còn sớm, nàng cũng chưa muốn ra ngoài nắng mà diễn khổ nhục kế làm gì.