Chương 4

Hiện nay trong hậu cung có mười hai vị Phi, hai vị Quý phi.

Mẫu phi của thập lục hoàng tử xuất thân thấp hèn, không có tài cán gì nổi bật. Lúc đầu nàng chỉ là Tần, sau khi sinh ra thập lục hoàng tử, đến năm thứ ba thì lại mang thai lần nữa, nhưng vì mùa hè oi bức mà tham uống thêm nửa bát nước ô mai, khiến cái thai không giữ được.

Nước ô mai vốn có tính hàn, dễ khiến tử ©υиɠ co rút, dẫn đến sảy thai. Nhưng không đề cập tới việc Thuận tần từng sinh một con, khi đó nàng vốn đang ở độ tuổi khỏe mạnh, sao chỉ nửa bát nước ô mai lại làm nàng sảy thai được?

Hoàng hậu lấy cớ Thuận tần tham ăn mà liên lụy đến con nối dõi nên đã giam lỏng nàng nửa năm. Mãi đến một năm sau, hai vị Phi trong cung tranh chấp, mới lôi ra chân tướng thật của việc Thuận tần bị bỏ độc sảy thai.

Thừa Nguyên Đế nhất thời thương xót, phong Thuận tần lên làm Thuận phi, chuyển vào ở Xuân Hòa Cung. Lúc ấy thập lục hoàng tử còn nhỏ tuổi.

Mạnh Dược cụp mắt. Nàng mới vào Xuân Hòa Cung hai tháng, Thúy Thanh đã muốn loại bỏ nàng nữa, cũng thật thiếu kiên nhẫn, chỉ cần nàng châm thêm chút lửa nữa, Thúy Thanh thể nào cũng bùng nổ.

Một tiếng nặng nề vang lên, cành cây bị ma sát hồi lâu đã gãy.

Chiếc kéo gỉ sét tiếp tục nhắm đến nhánh khô tiếp theo.

Hai khắc sau, bên tai Mạnh Dược vang lên tiếng bước chân lộp cộp, thập lục hoàng tử chắp hai tay sau lưng, gương mặt nhỏ nhắn ngẩng cao, vì vừa ăn uống no nê nên khuôn mặt trắng nõn đã đỏ bừng, giống hệt hai quả táo nhỏ.

Hắn nhìn Mạnh Dược mà không nói gì, Thúy Thanh phía sau lại có vẻ sốt ruột, nhưng khi thấy đầu ngón tay của Mạnh Dược bị ma sát tới đỏ tấy thì trong lòng lại thấy hả hê.

Mạnh Dược đặt kéo xuống, dùng khăn tay lau sạch tay rồi hành lễ với thập lục hoàng tử: “Nô tỳ thỉnh an điện hạ.”

“Không biết hôm nay điện hạ đã ăn món gì vào bữa sáng vậy?”

Thúy Thanh chau mày, vừa định quát lên thì thập lục hoàng tử đã giơ bàn tay mũm mĩm ra đếm: “Hai miếng bánh hạt sen, một chén canh sò điệp, nửa cái bánh bao.”

Hắn còn cố tình ưỡn cái bụng tròn xoe ra: “Dược Dược nhìn nè. Trong bụng ta có nhiều đồ ăn lắm luôn!”

Nói đến đây, hắn như sực nhớ ra điều gì, nói tiếp: “Mẫu phi ăn một bát cháo trứng bắc thảo. Ta thấy mẫu phi ăn ngon nên xin một miếng nếm thử...” Hắn còn chưa nói hết, cái mũi đã nhăn tít lại.

Thập lục điện hạ không ưa món cháo trứng bắc thảo ấy.