— Điện hạ cẩn thận dưới chân.
Lời vừa dứt, tiểu Thập Lục hoàng tử liền vấp một cái, suýt nữa ngã sấp xuống. May mà Mạnh Dược nhanh tay đỡ lấy, nếu không e rằng đã phải bầm tím mặt mày.
Tiểu Toàn Tử tim muốn rớt khỏi l*иg ngực, Mục Diên cũng biến sắc, cả đoàn nhất thời rối loạn.
Mạnh Dược trầm giọng:
— Yên lặng.
Giọng nàng còn non trẻ, nhưng khí thế lại khiến người ta bất giác nghe theo.
Thập Lục hoàng tử lắc đầu, ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, giọng uể oải:
— Dược Dược, ta buồn ngủ quá...
Vì để thích nghi với thời gian học ở Thượng thư phòng, mấy ngày nay Mạnh Dược đã sớm điều chỉnh giờ giấc nghỉ ngơi của hắn, nhưng kết quả vẫn không khả quan.
Không phải hắn ngủ chưa đủ, mà là cứ đến giờ này là thân thể tự khắc cảm thấy nên được nằm ngủ.
Mạnh Dược đưa tay vuốt nhẹ mặt hắn, thoáng lộ vẻ do dự. Trong tay áo nàng có mang theo một hộp gỗ đựng khăn lạnh ướp hương. Nàng lấy ra một chiếc, lau mặt cho hắn.
Tiểu hài tử bị lạnh bất ngờ, giật mình rùng mình một cái, rất nhanh đã tỉnh táo trở lại.
Chỉ chốc lát sau, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Mạnh Dược cúi người cõng Thập Lục hoàng tử lên lưng, sải bước nhanh về phía trước, thoáng chốc đã khuất bóng trong ánh sáng chập chờn của hành lang tối.
Tiểu Toàn Tử vội vàng giơ đèn đuổi theo.
Sắp đến gần Thượng thư phòng, tiểu hoàng tử ban nãy còn ngái ngủ lập tức tỉnh như sáo, cười khanh khách:
— Dược Dược kể chuyện xưa hay quá!
Cả người hắn tràn đầy sinh khí, thần sắc rạng rỡ. Mục Diên đứng bên không khỏi kinh ngạc.
Tiểu Toàn Tử đã quen với bản lĩnh của Mạnh Dược, nên cũng không lấy làm kinh ngạc. Mạnh Dược lấy túi nhỏ bên hông đưa cho Thập Lục hoàng tử:
— Tranh thủ lúc Đại học sĩ chưa tới, điện hạ ăn lót dạ một chút.
Ở Xuân Hòa cung, Thuận phi tuy đã cho Thập Lục hoàng tử dùng điểm tâm từ sớm, nhưng hắn vốn không chịu ăn đàng hoàng, chỉ qua loa được vài miếng. Giờ đã đói thật sự.
Thập Lục hoàng tử cắn một khối điểm tâm, ngẩng đầu nhìn nàng:
— Dược Dược không cùng ta ăn sao?
Mạnh Dược khẽ lắc đầu.
Thượng thư phòng vốn không cho cung nhân theo hầu trừ khi đặc biệt cần thiết. Mọi việc vặt đều do bọn tiểu thái giám lo liệu.
Thập Lục hoàng tử ngẩn người. Dược Dược không đi cùng, vậy chẳng phải cả ngày hôm nay, hắn phải xa nàng hơn nửa thời gian?
Nghĩ vậy, miếng điểm tâm trong miệng cũng chẳng còn ngon, hai mắt lập tức đỏ hoe, giọng nghèn nghẹn:
— Dược Dược không đi, ta muốn Dược Dược...
Mục Diên đứng bên giật giật mí mắt. Giờ này các hoàng tử khác cũng lục tục đến rồi. Nếu bị người ta bắt gặp cảnh này, e là không hay chút nào.
Hắn nhẹ giọng nhắc:
— Duyệt Nhi cô nương...
Mạnh Dược suy nghĩ chốc lát rồi nói:
— Giờ Thân, nô tỳ sẽ đến đón điện hạ. Hôm nay là ngày đầu tiên điện hạ vào học, Thuận phi nương nương chắc chắn sẽ rất lo lắng.
Nhắc tới mẫu phi, Thập Lục hoàng tử lập tức cố nén nước mắt, bặm môi nói:
— Ngươi phải giữ lời đó.
Mạnh Dược gật đầu.
Mọi người xung quanh lúc này mới khẽ thở phào. Tiểu Toàn Tử cũng vội vàng trấn an:
— Duyệt Nhi cô nương cứ yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ chăm sóc tốt cho điện hạ.