Chương 3

Mặt trời dần lên cao, từ chính điện truyền đến tiếng trò chuyện rôm rả, thập lục hoàng tử đang líu ríu nói chuyện với mẫu phi của mình.

Mạnh Dược vừa cắt tỉa hoa cỏ vừa suy nghĩ bay xa.

Nàng xuyên tới đây từ tám năm trước. Ở thế giới này, nàng là nữ nhi thứ tư của nhà họ Mạnh, một gia đình nông dân vùng ngoại ô Kinh thành. Khi mới hai tuổi, Mạnh Tứ Nha bị phong hàn, Mạnh phụ lại lạnh lùng làm ngơ, để mặc đứa trẻ chết yểu, người tỉnh lại sau đó đã là Mạnh Dược.

Mạnh phụ đối xử với nữ nhi thứ tư có phần phức tạp, lúc thì thấy áy náy, lúc lại bực bội. Sau một năm, Mạnh mẫu sinh được một tiểu nhi tử thì tình hình mới dịu bớt đôi chút.

Chớp mắt đã tám năm trôi qua, Mạnh Đại Nha gả chồng, Mạnh Nhị Nha đã có người hỏi cưới, phu thê Mạnh gia bắt đầu bàn tính chuyện hôn sự cho nữ nhi thứ ba và thứ tư, dù khi đó Mạnh Dược mới chỉ mười tuổi.

Thế là khi đợt tuyển cung nữ bắt đầu vào năm sau, Mạnh Dược liền xung phong xin đi. Nàng vừa đúng độ tuổi nhỏ nhất để nhập cung, chỉ mang theo hai bộ y phục rồi vào cung làm việc.

Cung nữ sau khi nhập cung sẽ được ma ma dạy quy củ trước, sau đó mới được Nội vụ phủ phân vào các cung khác.

Hoàng đế hiện tại là Thừa Nguyên đế, vị vua thứ năm của triều Đại Thụy, lên ngôi khi mới trưởng thành, Tiên hoàng và Thái hậu từng rất mực ân ái, nên ai cũng nghĩ đứa con trưởng thành trong môi trường tốt đẹp như vậy chắc chắn sẽ trở thành một minh quân chính trực và nhân hậu.

Dù khi còn nhỏ, Thừa Nguyên đế đã bắt đầu thu nạp mỹ nhân khắp nơi vào phủ, nhưng quan lại trong triều đều cho rằng lãng tử quay đầu còn quý hơn vàng, Đế vương còn trẻ, phải để cho người ta phạm lỗi.

Mãi đến nhiều năm sau, khi hậu cung đã có đến ba nghìn mỹ nữ, các đại thần mới hối hận vì ngày xưa không can ngăn đến cùng.

May thay, Thừa Nguyên Đế tuy trăng hoa, nhưng không phải hôn quân vì sắc đẹp mà bỏ bê triều chính, giải quyết chính sự đều tạm ổn. Vậy nên bá quan văn võ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Triều đình thì yên bình, hậu cung lại náo nhiệt vô cùng.

Hoàng tử công chúa đã trưởng thành có không ít, những phi tần từng sinh dưỡng đều được phong Tần trở lên. Người nào có nhà mẹ đẻ địa vị cao hoặc bản thân được sủng ái thì đều được phong làm Phi.

Cao hơn là Quý phi, rồi đến Quốc mẫu.