Chương 26

Mạnh Dược khẽ thở phào, tắt bớt các ngọn đèn, chỉ chừa lại một trản nến nhỏ hắt sáng mờ ấm áp, rồi rón rén lui ra.

Trời còn chưa sáng rõ, Thừa Nguyên Đế đã rời cung. Nhân lúc Thập Lục hoàng tử đọc sách, Thuận phi sai người truyền Mạnh Dược đến chính điện.

Chủ tớ hai người bước vào nội điện. Thuận phi ngồi ung dung ở vị trí cao, ánh mắt soi xét nhìn Mạnh Dược:

— Ngươi biết mình sai ở đâu chưa?

Mạnh Dược lập tức quỳ xuống:

— Hồi bẩm nương nương, nô tỳ không rõ mình sai ở đâu.

Thuận phi tức đến bật cười:

— Bổn cung hỏi ngươi, chuyện hôm qua Hành Nhi giả làm hổ, có phải là chủ ý của ngươi không?

Mạnh Dược lắc đầu.

Thuận phi thoáng nghi ngờ, sắc mặt dần trầm xuống như vừa nghĩ đến điều gì:

— Nếu không phải ngươi, thì vì sao Hành Nhi lại hành động lỗ mãng như vậy? Trước giờ nó chưa từng dám làm thế.

Mạnh Dược ngẩng đầu, liếc nhìn Thuận phi một cái. Khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ nét quật cường lẫn uất ức, nhưng nàng vẫn cúi đầu đáp:

— Hồi nương nương, cả Xuân Hòa cung đều biết điện hạ rất yêu thích hổ. Nô tỳ cả gan chọn tặng điện hạ quyển sách tranh “Bổn hổ đồ” làm lễ mừng sinh nhật. Điện hạ xem xong rất thích, từ đó mới nảy ra ý định giả làm hổ.

Lời nàng nói nghe có vẻ hợp tình hợp lý, nhưng Thuận phi vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Bà hỏi tiếp:

— Nếu là như vậy, sao ngươi không sớm bẩm báo với bổn cung?

Nếu bà biết trước, nhất định đã ngăn cản.

Từ sau khi mất đi một đứa con, Thuận phi luôn dè dặt từng li từng tí, không dám sơ suất.

Mạnh Dược mím môi, muốn nói rồi lại thôi. Dưới ánh mắt mỗi lúc một thêm gay gắt của Thuận phi, nàng mới chậm rãi cất lời:

— Nương nương minh giám. Dù ngài là chủ nhân của Xuân Hòa cung, nhưng người nô tỳ thật sự hầu hạ, là Thập Lục điện hạ...

Lời còn chưa dứt cũng đã đủ rõ ràng. Dẫu Thuận phi là mẫu phi của Thập Lục hoàng tử, thì trong mắt Mạnh Dược, nàng vẫn phải nghe lời vị chủ tử nhỏ kia trước tiên.

Đạo lý thì đúng, nhưng vào tai Thuận phi lại chói tai vô cùng.

Bà đột ngột đứng bật dậy, hoa tai cẩn hồng ngọc dưới tai rung lên lấp lánh, lay động như chính tâm trạng đang cuộn sóng trong lòng bà:

— Nếu vậy, ngươi cứ ở đây mà quỳ, đợi Thập Lục điện hạ đến cứu ngươi.

Mạnh Dược lặng lẽ nghe tiếng bước chân xa dần. Nỗi khϊếp sợ trên gương mặt nàng dần tan biến. Nàng ngẩn người nhìn chằm chằm chiếc bàn nhỏ gỗ đỏ, nơi đặt chén sứ men trắng viền hoa thanh nhã.

Nàng hiểu rõ nỗi băn khoăn trong lòng Thuận phi. Nếu Thập Lục hoàng tử lớn thêm vài tuổi, nàng đã không dám dùng chiêu này.

Nhưng hắn mới chỉ sáu tuổi, lại vừa đúng dịp sinh nhật. Theo lời hắn kể, năm ngoái sinh nhật hắn vô ý hất canh đổ lên đầu gối Thánh Thượng, thế mà Thánh Thượng cũng không trách phạt. Chứng tỏ người cũng không quá nghiêm khắc.

Người lớn đối với trẻ con, khó tránh khỏi có phần mềm lòng.

Hiệu quả cao, rủi ro lại nhỏ, cơ hội tốt thế này, bỏ lỡ thì đáng tiếc biết bao.

Dù có làm lại từ đầu, Mạnh Dược vẫn sẽ lựa chọn như thế.

Nàng tin, chẳng bao lâu nữa, Thuận phi sẽ nghĩ thông suốt.