Chương 23

Mạnh Dược không từ chối, nàng cắn một miếng đào mật rồi khẽ hỏi: “Hoàng thượng có từng nghiêm khắc với điện hạ không?”

Thập Lục hoàng tử lắc đầu.

Mạnh Dược từ tốn nhai nuốt, bên ngoài điện, tiếng ve kêu râm ran giữa mùa hạ. Nàng bất giác bật cười trêu: “Điện hạ nghịch ngợm như thế, chẳng lẽ chưa từng làm đổ vỡ gì trước mặt hoàng thượng sao?”

Thập Lục hoàng tử sững người. Dược Dược làm sao mà cái gì cũng đoán được?

Khuôn mặt nhỏ hơi đỏ lên, mắt cũng hơi ngơ ngác: “Năm ta lên năm, sinh nhật hôm ấy, phụ hoàng đích thân đến chính điện. Khi đó ma ma dâng cho ta một bát mì trường thọ. Lúc ta ăn canh thì bị nóng quá, không cẩn thận làm đổ cả bát, văng một ít lên đầu gối phụ hoàng. Trong điện khi đó, ai nấy đều quỳ cả xuống…”

Dù bây giờ nhớ lại, hắn vẫn thấy có chút sợ hãi.

Mạnh Dược khẽ xoa đầu hắn, dịu giọng dỗ dành: “Thánh Thượng khi ấy không nổi giận, đúng không?”

Thập Lục hoàng tử gật đầu.

Mạnh Dược lại hỏi: “Cũng không trách phạt cung nhân chứ?”

Thập Lục hoàng tử đáp: “Không, phụ hoàng nói hôm đó là sinh nhật ta, chuyện nhỏ như vậy không cần truy cứu.”

Trong lòng Mạnh Dược dần hiểu rõ thêm đôi phần. Hai người vừa trò chuyện, vừa chia nhau hết quả đào mật. Thập Lục hoàng tử khẽ mím môi, miệng vẫn còn vương hương thơm ngọt của đào, thì thầm: “Dược Dược, ta muốn ăn thêm một quả nữa.”

“Vậy thì chạng vạng không được ăn nho nữa đấy.” Mạnh Dược nói.

Thập Lục hoàng tử đắn đo một hồi, cuối cùng vẫn chọn nho.

Hắn chạy quanh điện, trong góc phòng, bồn băng đã tan phân nửa. Mạnh Dược mở cửa điện, sai Tiểu Toàn Tử mang thêm hai khối băng lớn vào.

Sáng hôm sau, sau khi Thập Lục hoàng tử đọc xong sách, Mạnh Dược chắp tay sau lưng, đi đến trước án thư, vẻ mặt đầy thần bí.

Thập Lục hoàng tử thoáng ngẩn ra, rồi như đoán được điều gì, khuôn mặt nhỏ thoáng ửng hồng, cố nén kích động: “Dược Dược, có chuyện gì vậy?”

Mạnh Dược khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: “Điện hạ có thể nhắm mắt lại, đếm đến ba rồi hẵng mở ra được không?”

Thập Lục hoàng tử lập tức nghe lời, nhanh chóng đếm: “Một, hai, ba!”

May mà Mạnh Dược đã sớm chuẩn bị, nàng mau tay đặt quyển sách nhỏ lên án thư trước mặt hắn. Thập Lục hoàng tử chớp chớp mắt, mở mắt nhìn, vẻ mặt thoáng lộ vẻ kinh ngạc lẫn ngờ vực.

“Cũng là một hình, vì sao lại vẽ nhiều trang như vậy?”

Mạnh Dược cười: “Điện hạ thử lật nhanh xem.”

Thập Lục hoàng tử làm theo, càng xem càng thích thú, rồi bất giác đứng bật dậy, lớn tiếng kêu: “Như thật vậy!”

Mạnh Dược mỉm cười: “Thích chứ?”

Thập Lục hoàng tử gật đầu lia lịa, ôm chặt quyển sách nhỏ vào ngực, mặt đỏ bừng, chạy quanh trong điện như con chim sẻ nhỏ: “Dược Dược, ta thích lắm!”

Trong Xuân Hòa cung, ai ai cũng biết Thập Lục hoàng tử yêu thích hổ. Món quà này quả thật trúng ngay tâm ý, không thể thích hợp hơn.

Thập Lục hoàng tử vui mừng khôn xiết, bữa tối còn ăn hết nửa bát canh cá – chuyện hiếm thấy. Thuận phi sợ hắn ham chơi mà bỏ bữa, cố ý lưu hắn lại chủ điện thêm một lúc nữa.

Hắn rút từ trong lòng ra quyển sách quý báu ấy đưa cho Thuận phi xem. Thuận phi xem xong cười nói: “Duyệt Nhi thật có lòng.”

Thập Lục hoàng tử lập tức đáp: “Dược Dược mới là người để tâm nhất.”