Mạnh Dược: “……”
“Điện hạ nói chí phải.” Nàng lễ phép đáp lời, rồi lặng lẽ thu chiếc chén chưa uống. Thập Lục hoàng tử trong điện đi qua đi lại, không còn vẻ nôn nóng như trước. Khi bước đến án thư, hắn mở một quyển sách Kinh Thi, giọng đọc vang lên đầy phấn khởi.
Mạnh Dược không biết nên khóc hay cười. Nàng trước giờ tiếp xúc với trẻ con không nhiều, Thập Lục hoàng tử tuy không nghịch ngợm quá mức, nhưng cũng chẳng phải đứa trẻ ngoan ngoãn gì. Hắn có suy nghĩ riêng, rất nhiều lúc, lời nói và hành động đều vô cùng kỳ quặc.
Mạnh Dược trở về phòng của mình. So với trước kia khi còn là tam đẳng cung nhân phải ngủ giường chung, giờ được thăng làm đại cung nhân, nàng đã có chỗ ở riêng – dù chỉ vỏn vẹn mười mấy mét vuông.
Một chiếc giường gỗ đơn, màn lụa rủ in hoa cỏ, đầu giường đặt gương lược. Cuối giường có hai rương gỗ và một giá sách nhỏ, rương chứa quần áo bốn mùa của nàng, còn giá sách bày bút mực và vài món lặt vặt.
Gian phòng được bình phong ngăn đôi, chừa lại một khoảng làm phòng khách, bày một chiếc bàn tròn nhỏ và mấy chiếc ghế tròn đồng bộ. Tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ, gọn gàng khiến người nhìn vừa mắt.
Nàng lấy từ giá sách ra một cuốn sách nhỏ, chỉ lớn bằng lòng bàn tay, bìa vẽ nét mảnh một con mãnh hổ. Mỗi trang đều có chút biến hóa, hình vẽ không hoàn toàn giống nhau. Mạnh Dược lật đến trang cuối, góc giấy có đánh ngày tháng – vậy là đã hoàn thành.
Nàng lật giở từng trang, lúc nhanh lúc chậm. Trên giấy, con mãnh hổ như sống lại, ngửa cổ gầm vang, thần thái oai phong lẫm liệt.
“Bộp” – nàng khép sách lại, ánh mắt đăm chiêu.
Sinh nhật Thập Lục hoàng tử, e rằng Hoàng Thượng sẽ đích thân đến dự.
Từ khi nàng được điều vào Xuân Hòa cung đến nay cũng mấy tháng, Hoàng Thượng chỉ đến một lần. Khi đó, nàng đang cùng Thập Lục hoàng tử ra ngoài thưởng hoa nên bỏ lỡ.
Lần này là sinh nhật của hoàng tử, xét về tình lẫn lý, Hoàng Thượng hẳn sẽ nể mặt Thuận phi mà xuất hiện.
Mạnh Dược hiểu biết về Thừa Nguyên Đế đều qua lời kể của người khác, thật giả lẫn lộn, khó phân cho rõ.
Dù vậy, nàng cũng đã có vài lựa chọn cho món quà thích hợp.
“Phụ hoàng à?” – Thập Lục hoàng tử gãi gãi má, ra chiều suy nghĩ: “Phụ hoàng rất uy nghiêm, rất cao lớn, rất hùng vĩ…”
Quá đỗi mơ hồ.
Mạnh Dược vừa gọt đào, vừa trầm ngâm suy nghĩ.
Nàng đổi cách hỏi: “Điện hạ từng gặp Thánh Thượng mấy lần rồi?”
“Hẳn là mười lần... Không đúng, phải là mười hai lần?” – Thập Lục hoàng tử vừa đếm ngón tay vừa lẩm bẩm. Hậu cung con cháu đông đúc, mà Thuận phi lại ít xuất hiện, cho nên tình cảm của Thừa Nguyên Đế với Thập Lục hoàng tử vẫn chỉ ở mức trung bình. Mãi đến khi Thuận phi bị người hãm hại, bị giam lỏng trong cung, Thừa Nguyên Đế mới dần sinh lòng thương xót mẹ con nàng, nên mới lui tới Xuân Hòa cung nhiều hơn đôi chút.
Mạnh Dược nhẹ nhàng lột vỏ quả đào, lớp vỏ mỏng cuốn dài liền mạch, Thập Lục hoàng tử nhìn thấy thì cười tươi rói: “Dược Dược, ngươi thật là khéo tay.”
Mạnh Dược cắt đào thành từng miếng nhỏ, xếp vào đĩa sứ men xanh trắng, đậy nắp bạc lại rồi bày ra trước mặt hắn.
Thập Lục hoàng tử cắn một miếng, khuôn mặt nhỏ phúng phính hẳn lên: “Ngọt quá, thơm quá! Dược Dược, ngươi cũng ăn đi.”