Chương 21

Nhưng mà...

Nàng nghiêng đầu nhìn Thập Lục hoàng tử đang chăm chú đọc sách. Một đứa trẻ thơ ngây, lấy chân thành để đối đãi người khác.

Có người đối tốt với ngươi, thì phải biết trân trọng.

Trời dần oi bức, ngày sinh của Thập Lục hoàng tử cũng sắp tới.

Tiểu gia hỏa mặc một thân áo đỏ rực rỡ, vạt áo sa nhẹ tung bay, quần ống rộng tha thướt. Vai áo được thêu hình đầu hổ bằng chỉ vàng, trông oai phong hết mực.

Hắn đứng trước gương đồng, đắc ý ngắm nghía, rồi há miệng “ngao ô” mấy tiếng, dáng vẻ chẳng khác nào một con hổ con nhỏ xíu.

Mạnh Dược đặt bát canh ngọt xuống, dịu dàng gọi:

“Điện hạ thật dũng mãnh, mau qua đây nghỉ một chút.”

Thập Lục hoàng tử lộc cộc chạy tới, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế thêu, cầm muỗng nhỏ ăn canh, ăn được hai miếng, đôi mắt đảo quanh, lén liếc Mạnh Dược một cái, lại ăn thêm hai miếng nữa. Đến khi nuốt xuống cổ họng, hắn bèn khẽ hắng giọng, rõ ràng là cố tình, mà hỏi:

“Dược Dược, hôm nay là ngày mấy?”

Mạnh Dược cười, đôi mắt cong cong, không thèm vạch trần hắn, liền thuận theo ý mà đáp lời:

“Giữa tháng, cũng gần tiết Thu phân. Nô tỳ nhớ rõ, ngày kế sau tiết ấy chính là sinh nhật điện hạ.”

“Vậy sao?” Thập Lục hoàng tử ra vẻ thờ ơ gật đầu, giả vờ nói:

“Nếu Dược Dược không nhắc, bổn điện cũng chẳng nhớ ra. Hèn gì gần đây mẫu phi thường cho người mang đồ đến thiên điện, hôm qua Triệu tài tử còn dâng lên đài sen xanh mướt, nói là để bổn điện giải buồn.”

Mạnh Dược thầm nghĩ: ngươi đã không nhớ, thì mỗi ngày còn hỏi xem hôm nay là ngày mấy làm gì?

Nàng khẽ đáp:

“Nương nương là mẫu thân của điện hạ, yêu thương hết mực cũng là lẽ thường. Ngày thường Triệu tài tử nếu có món đồ nào thú vị, cũng sẽ cho người đưa sang chỗ điện hạ một phần. Chuyện này không liên quan đến sinh nhật. Nhưng đến ngày sinh của điện hạ — một năm chỉ có một lần — thì không thể sơ sài được.”

Thực ra Mạnh Dược đã định đến đêm trước sinh nhật mới dâng lễ, nhưng nay Thuận phi và Triệu tài tử đã sớm ra tay, khiến lòng Thập Lục hoàng tử cũng bắt đầu rục rịch, ngứa ngáy chờ mong.

Trong lòng hắn có chút thấp thỏm, thầm nghĩ: vì sao Dược Dược vẫn chưa tỏ ý gì? Chỉ còn bốn ngày nữa là đến sinh nhật rồi!

Nếu Dược Dược không chuẩn bị gì cho hắn... hắn thật sự sẽ rất... rất buồn.

Nhưng Thập Lục hoàng tử dù sao cũng không nỡ mở miệng hỏi, hai hàng chân mày non nớt đã sớm nhíu lại thành một nếp nhỏ.

Mạnh Dược cầm khăn tay, nhẹ nhàng lau khóe miệng còn vương canh của hắn, dịu giọng nói:

“Nô tỳ không sánh được với nương nương hay Triệu tài tử, ngày thường chẳng thể dâng gì quý giá cho điện hạ. Chỉ mong nhân dịp sinh nhật này, có thể dốc chút lòng thành, mong rằng điện hạ không chê.”

Thập Lục hoàng tử lập tức sáng rỡ đôi mắt: Dược Dược chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn!

“Là gì thế?” – hắn tò mò hỏi, nhìn Mạnh Dược với ánh mắt đầy háo hức. Ngay sau đó, Thập Lục hoàng tử ưỡn thẳng l*иg ngực nhỏ, nhắm mắt lại, đắc ý rung đùi nói rành rọt: “Tặng lông ngỗng ngàn dặm, quý ở tấm lòng.”

Cuối cùng hắn mở mắt, dáng vẻ chẳng khác gì một tiểu phu tử, nghiêm trang giảng giải: “Dược Dược, nghe lời thánh hiền thì đừng lo chuyện trước sau.”