Tóc của tiểu điện hạ vừa mềm vừa suôn, Mạnh Dược nhanh chóng búi cho hắn một búi củ hành gọn gàng, rồi quay sang nói với Thúy Thanh: “Thúy Thanh tỷ tỷ, thập lục điện hạ rất thích dải băng có chuông hổ kia của tỷ đấy.”
Ngồi trước bàn trang điểm, thập lục hoàng tử lập tức ngẩng đầu, miệng mở thành hình chữ “o”, Dược Dược phát hiện rồi à?
Thúy Thanh lập tức bước tới, không để lộ vẻ khác thường nào, đẩy nhẹ Mạnh Dược sang một bên, cột dải lụa có chuông vào búi tóc của tiểu điện hạ, chiếc chuông hình đầu hổ lủng lẳng ở cuối dải lụa vang lên những tiếng leng keng vui tai theo bước chân của hắn.
Hắn hào hứng chạy khắp trong điện, tiếng chuông reo vang không dứt. Một lát sau, thập lục hoàng tử như chợt nhớ ra gì đó: “Mẫu phi về chưa? Ta muốn dùng bữa sáng cùng mẫu phi.”
Các phi tần trong cung đều phải đến Phượng Nghi Cung thỉnh an hoàng hậu mỗi ngày, còn các hoàng tử và công chúa thì được miễn, chỉ cần đến vào mùng một và mười lăm hàng tháng là được.
Nguyên do là hoàng tử sau sáu tuổi sẽ phải vào Thượng Thư Phòng học tập, trước sáu tuổi thân thể yếu ớt, Thừa Nguyên Đế vốn phong lưu hiếm khi làm cha nghiêm túc, nên đã miễn cho các con không cần đi Phượng Nghi Cung thỉnh an mỗi ngày.
Thập lục hoàng tử còn đang lẩm bẩm thì bên ngoài điện chợt vang lên tiếng động. Hắn lập tức chạy ra ngoài, Thúy Thanh theo sát phía sau, lúc lướt ngang qua Mạnh Dược liền hạ giọng nói: “Quy củ trong cung nghiêm ngặt, chủ tử cất nhắc ngươi là vì ngài rộng lượng, nhưng nếu vì thế mà ngươi quên mất bổn phận thì hãy coi chừng cái mạng hèn kia của mình đi.”
Dứt lời, Thúy Thanh cất bước định rời đi nhưng lại nghe thấy giọng Mạnh Dược còn nhẹ hơn nữa vang lên: “Thúy Thanh tỷ tỷ nghĩ sai rồi, càng đi lên cao, đường càng hẹp, sao lại có thể để kẻ tầm thường chặn lối, người có năng lực tất nhiên mới được phép đi tiếp.”
Thúy Thanh lập tức nổi giận, giơ tay định đánh nàng, nhưng khi chạm vào nụ cười nhàn nhạt trên mặt Mạnh Dược, nàng ta khựng lại, lạnh lùng cười khẩy: “Đồ nha đầu không biết trời cao đất dày, cứ chờ mà xem.”
Nói xong, nàng ta phất tay rời đi, ra đến ngoài điện thì dặn dò mấy cung nữ khác vài câu. Quả nhiên, khi Mạnh Dược vừa bước ra ngoài đã phát hiện kéo cắt hoa bị gỉ sét, còn thùng nước thì rò rỉ.
Một cung nữ nhị đẳng còn hối thúc nàng phải làm xong mọi việc trước giờ ngọ, nếu không thì khỏi ăn trưa.
Mạnh Dược không nói một lời, cung nữ nhị đẳng liếc nàng một cái rồi quay người bỏ đi.