Chương 12

Ánh mắt Thuận phi lướt qua nàng. Mạnh Dược đã thay y phục sạch sẽ, tóc vấn một nửa, để lộ gương mặt trái xoan đoan chính. Làn da nàng không trắng mịn, nhưng giữa đôi mày hiện rõ vẻ cứng cỏi. Sống mũi hơi cao, thần sắc linh hoạt, có thể thấy là người cứng cỏi, lanh lợi.

“Ngươi thật thông minh.” Thuận phi thẳng thừng vạch trần.

Mạnh Dược cúi người, dập đầu một cái, rồi lại một cái, ba lần liền.

Thuận phi nhíu mày: “Ý ngươi là gì?” Không giống như đang cầu xin tha thứ.

Bấc đèn lặng lẽ nhả ra những đốm sáng li ti, ánh nến chập chờn hắt lên đôi mắt nửa khép của Mạnh Dược, ánh sáng nhảy múa trong con ngươi nàng.

“Nô tỳ không dám giấu, thật ra từ lâu đã có hiềm khích với Thúy Thanh và Đào Liễu. Hai người họ mấy lần muốn hại nô tỳ, trong lòng nô tỳ hiểu rõ hơn ai hết.”

Thuận phi nhấc chén trà lên, thong thả khảy nắp chén, lạnh nhạt nói: “Cho nên ngươi mới lợi dụng Thập Lục hoàng tử? Lá gan không nhỏ.”

“Nương nương minh xét.” Mạnh Dược vẫn bình tĩnh, chậm rãi phân trần: “Người xúi giục Thập Lục điện hạ đến ao xem thiên nga là Thúy Thanh, không phải nô tỳ. Nếu nô tỳ thực sự có dã tâm, muốn lợi dụng Thập Lục điện hạ, thì ngay bên hồ ấy, nô tỳ đã có thể nhân cơ hội cùng điện hạ tránh khỏi đám đông, tạo cơ hội cho Thúy Thanh ra tay…”

“Vô lễ!”

Chén trà men xanh sứ Nhữ thượng hạng đập mạnh xuống ngay cạnh người Mạnh Dược, mảnh sứ vỡ bắn lên làm mu bàn tay nàng xước một đường, máu rỉ ra thành hạt.

Mạnh Dược cúi đầu im lặng, chiếc giày thêu hoa lụa mỏng hiện lên trong tầm mắt nàng. Ngay sau đó, cằm nàng bị Thuận phi bóp chặt, ép nàng ngẩng mặt lên đối diện.

“Chỉ cần một lời của bổn cung, ngươi vĩnh viễn không còn ngày mai.”

Như lời Mạnh Dược nói, kéo theo hoàng tử sẽ là tội danh nặng hơn rất nhiều so với mưu hại một tiểu cung nữ.

Nhưng lời ấy lại chạm đến tử huyệt của Thuận phi — ai hại Hành Nhi của nàng, nàng nhất quyết không buông tha.

Tôn ma ma hoảng hốt trước sự táo bạo của Mạnh Dược, vội vàng lên tiếng đỡ lời: “Nương nương, khi ở bên hồ, chính Duyệt Nhi là người chủ động giao Thập Lục điện hạ cho lão nô chăm sóc. Nàng chưa từng dám để điện hạ rơi vào cảnh nguy hiểm.”

Thuận phi tạm nguôi cơn giận, đưa mắt nhìn gương mặt điềm tĩnh của Mạnh Dược, đoạn chậm rãi ngồi lại chủ vị: “...Nói tiếp.”

“Nô tỳ lấy thân dụ địch. Theo như nô tỳ dự tính, Thúy Thanh cùng Đào Liễu ra tay sẽ bị cung nữ nào đó phát hiện, đánh vỡ âm mưu…” Mạnh Dược khẽ thở dài, giọng trầm lại: “Bất kể nương nương có tin hay không, nô tỳ thực lòng không mong Thập Lục điện hạ chứng kiến cảnh tượng đó.”

Thuận phi khẽ điểm tay lên thành ghế. Giận dữ tan dần, trong lòng lại dấy lên kinh ngạc: Mạnh Dược tuổi còn nhỏ mà tâm cơ đã sâu đến thế.

Xưa nay nàng tranh chấp với Thúy Thanh, e rằng cũng đều có tính toán từ trước.

Người như vậy, giữ lại trong Xuân Hòa cung, lại để ở bên cạnh Hành Nhi… liệu có phải là họa?

“Nương nương, cung nữ vào cung, chỗ đến đều ghi rõ trong danh sách. Nô tỳ khi còn bé đã vào Xuân Hòa cung, ngày sau nếu rời đi, e rằng không còn vị chủ tử nào dám dùng. Nô tỳ chỉ một lòng mong nương nương và điện hạ bình an, vinh hiển.” Mạnh Dược nhẹ giọng phân tích thiệt hơn, trấn an Thuận phi, rồi không giấu giếm tự tiến cử: “Nô tỳ xuất thân nông thôn, quen thuộc ngũ cốc, biết nhận thảo dược, lại từng tập bơi lội, chạy nhảy, không phải lời nói suông.”