Chương 11

Thuận phi nhẹ gật đầu, ra hiệu cho Mạnh Dược lên tiếng.

Mạnh Dược liếc nhìn Thúy Thanh, cắn môi, rồi chậm rãi nói: “Khi nô tỳ xuống hồ bắt tiểu thiên nga, có thấy Thúy Thanh tỷ tỷ và Đào Liễu tỷ tỷ đi cùng nhau. Nhưng sau khi nô tỳ ôm thiên nga lên bờ, chỉ thấy một mình Thúy Thanh tỷ tỷ. Nô tỳ có hỏi nàng Đào Liễu tỷ tỷ đi đâu… Thúy Thanh tỷ tỷ nói…”

Giọng nàng nhỏ dần, như ngại mở miệng: “Thúy Thanh tỷ tỷ nói… nàng không thấy.”

“Ngươi nói bậy!” Thúy Thanh đột nhiên gào lên, gương mặt méo mó vì tức giận, nhào tới bóp chặt vai Mạnh Dược: “Ngươi là tiện nhân, dám vu hãm ta? Ngươi có rắp tâm gì?!”

Thập lục hoàng tử bị dọa sững trong chốc lát, rồi chẳng khác nào một con nghé con phẫn nộ, hét to một tiếng, cúi đầu húc thẳng vào người Thúy Thanh.

Thuận phi bật dậy: “Hành Nhi!”

“Thập lục điện hạ!”

Tôn ma ma vội bước tới, nhanh chóng khống chế Thúy Thanh, liên tục tát mạnh vào mặt nàng, rồi sai người áp xuống.

Thuận phi ôm lấy nhi tử, vừa xót xa vừa giận dữ. Muốn xoa đầu hắn nhưng lại sợ làm đau, chỉ càng thêm oán hận Thúy Thanh gây họa, nét mặt lạnh như sương giá: “Kéo đi, đánh năm mươi trượng! Đuổi khỏi cung, càng xa càng tốt!”

Thúy Thanh mặt trắng bệch như tờ giấy, gần như ngất xỉu. Với thân nữ tử, năm mươi trượng là mất nửa cái mạng.

“Điện hạ! Điện hạ!” Thúy Thanh quỳ rạp, dập đầu liên tục, giọng khàn đặc: “Từ khi điện hạ chào đời, nô tỳ đã hầu hạ tại Xuân Hòa cung, chưa từng có một ngày chểnh mảng! Nô tỳ một lòng trung thành, điện hạ, nương nương xin minh xét!”

Hồ ma ma nước mắt giàn giụa, giọng run run: “Nương nương, Thúy Thanh tuy tính tình vụng về, nhưng đối với người và điện hạ, thật lòng tận tâm!”

Thuận phi đang bôi thuốc mỡ lên trán nhi tử, ánh mắt khẽ dao động.

“Nương nương…” Hồ ma ma ấn khóe mắt, thở dài từng tiếng: “Lão nô ba đời tích đức mới được hầu hạ dưới chân người, ân huệ nương nương ban cho, đủ để lão nô an hưởng tuổi già. Nào ngờ tới nay vẫn còn Thúy Thanh ở bên cạnh, để lão nô cảm nhận được đôi chút thiên luân chi nhạc. Những năm qua lão nô chưa từng cầu xin nương nương điều gì… cầu xin người lần này…”

Một giọng nói thanh thoát đột ngột cắt ngang: “Nghe Hồ ma ma nói vậy, chẳng hay Thúy Thanh tỷ tỷ là thân nhân của ma ma?”

Hồ ma ma sầm mặt, lạnh lùng nói: “Duyệt Nhi cô nương nông cạn thiển lậu, không biết trong cung này đâu phải chỗ để ngươi muốn nói gì thì nói.”

Mạnh Dược không hề tỏ ra bối rối hay sợ hãi, chỉ hơi ngập ngừng rồi lên tiếng: “Hồ ma ma và Thúy Thanh tỷ tỷ xem ra tình cảm sâu đậm. Nếu nương nương cùng Thập Lục điện hạ nhất quyết xử phạt Thúy Thanh tỷ tỷ, liệu trong lòng Hồ ma ma có nảy sinh oán hận chăng?”

Con nha đầu này thật độc miệng.

Hồ ma ma liếc nhìn về phía chủ vị, sắc mặt Thuận phi vừa mới hòa hoãn đôi chút liền trở nên lạnh lẽo.

Thúy Thanh bị lôi đi tra hỏi, Hồ ma ma cũng bị "mời" rời khỏi điện.

Thuận phi nương nương để Thập Lục hoàng tử nghỉ ngơi dưỡng sức, trong khoảnh khắc, cả chính điện chỉ còn lại Thuận phi cùng Tôn ma ma hầu cận, và Mạnh Dược đang quỳ gối giữa điện.