Ánh mặt trời giữa hè nhô lên, ánh nắng gay gắt chiếu sáng toàn bộ cung Xuân Hòa càng thêm rực rỡ.
Đại cung nữ Thúy Thanh dẫn theo vài người nhẹ nhàng bước vào thiên điện, nhỏ giọng dỗ dành tiểu hoàng tử đang nằm trong chiếc giường chạm trổ tinh xảo tỉnh dậy rửa mặt.
Chẳng bao lâu sau, rèm giường thêu chỉ vàng được vén lên một góc, thập lục hoàng tử mới sáu tuổi ôm gối ôm mềm hình con hổ, đôi mắt lim dim, lẩm bẩm nói: “Dược Dược đâu? Ta muốn gặp Dược Dược.”
Sắc mặt Thúy Thanh có chút u ám, nhưng chỉ chốc lát đã trở lại bình thường, nhẹ nhàng đáp: “Bẩm thập lục điện hạ, Duyệt Nhi đang chăm sóc hoa cỏ. Nô tỳ sẽ hầu hạ ngài rửa mặt.”
Thập lục hoàng tử nghe vậy thì không còn mơ màng nữa, hắn mở to đôi mắt tròn xoe, giọng trẻ con nhưng đầy uy quyền vang lên: “Gọi người khác đi chăm hoa đi, bảo Dược Dược đến hầu hạ ta.”
Thúy Thanh khựng lại, cảm nhận rõ ánh mắt hai cung nữ phía sau đang dõi theo mình, cắn răng gật đầu.
Nàng ta xoay người sai cung nhân ra ngoài gọi Duyệt Nhi vào điện.
Thập lục hoàng tử được như ý muốn, đôi mắt tròn vừa mới mở to lại dần khép lại, ôm chặt chiếc gối hình hổ yêu thích, đầu nhỏ gật gù.
“Thập lục điện hạ.” Một giọng nữ trong trẻo quen thuộc vang lên, tiểu hoàng tử lập tức vứt gối ôm, nhảy xuống giường lớn.
Hắn ngẩng đầu, dang rộng hai tay, tự nhiên chờ Mạnh Dược giúp hắn thay y phục.
Dù đang là mùa hè nhưng sáng sớm vẫn còn chút se lạnh. Mạnh Dược mặc cho hắn một chiếc áo nhỏ màu vàng nhạt, phía dưới là quần thụng nền xanh lá điểm họa tiết hoa nhỏ, không hề lòe loẹt, trái lại còn toát lên vẻ tươi sáng đầy sức sống.
Thúy Thanh cũng không chịu thua, vội nói: “Điện hạ, nô tỳ sẽ vấn tóc cho ngài.” Nàng ta đưa tay lắc nhẹ dải lụa xanh, đầu dải lụa còn treo chiếc chuông hình đầu hổ sống động như thật.
Thập lục hoàng tử có chút do dự. Hắn cắn ngón trỏ trắng trẻo, đôi mắt đen láy đảo qua một vòng, liếc nhìn về phía Mạnh Dược.
Thúy Thanh siết chặt ngón tay đang cầm dải lụa.
Mạnh Dược làm như không thấy, thong thả lấy ra một chiếc khăn lụa xanh nhạt từ ngăn kéo bàn trang điểm, quay sang nói: “Điện hạ có muốn búi tóc củ hành không?”
Tiểu hoàng tử lại liếc nhìn dải băng có cái chuông hổ kia, thực ra hắn rất thích cái chuông hổ đó, nhưng Dược Dược búi tóc củ hành cho hắn cũng rất đẹp.
Gương mặt nhỏ nhắn của hắn lộ rõ vẻ đắn đo, giữa ánh nhìn kinh ngạc và khó hiểu của đại cung nữ, hắn bước về phía Mạnh Dược.