Chương 5

Nói đến đây, hệ thống thậm chí còn trở nên lo lắng: [Chúng ta là hệ thống chính quy đó! Không phải loại hệ thống đen tối bắt cóc người đến một thế giới khác rồi ép buộc thực hiện nhiệm vụ đâu!]

[Ồ, vậy thì mở rào chắn cho tôi ra ngoài đi.]

Hệ thống im lặng.

Yến Tuế Lễ bị chọc cười.

Hệ thống chính quy? Thế này chẳng phải cũng là ép buộc cậu thực hiện nhiệm vụ sao! Chỉ khác một điểm duy nhất là cậu có thể về nhà bất cứ lúc nào.

Yến Tuế Lễ hít một hơi thật sâu, sau khi bình tĩnh lại, cậu suy nghĩ kỹ lưỡng, nhiệm vụ này nói khó cũng không khó lắm, theo lời hệ thống, cậu có thể ở trong khách sạn suốt mà không cần ra ngoài, như vậy không ai có thể làm hại cậu, và người của dị giới cũng không thể thông qua cửa trước để đến thế giới của cậu.

Còn về tiêu chuẩn cứu người, đối phương không nói cụ thể, chỉ bảo cần đảm bảo phần lớn dân số trên toàn thế giới sống sót, không yêu cầu nhất thiết tất cả mọi người đều phải sống.

Thậm chí hệ thống còn nói, nếu cậu rời khỏi khu an toàn của khách sạn và gặp nguy hiểm, cậu có thể phản công.

Cũng coi như khá nhân văn rồi.

Cậu suy nghĩ một lúc lâu, đưa ra thắc mắc cuối cùng: [Tỷ lệ đổi điểm lấy tiền trong thế giới của tôi là bao nhiêu?]

Nếu quá thấp, thì chẳng phải cậu tương đương với làm không công sao?

Hệ thống cảm nhận được thái độ dao động của cậu, vội vàng công bố tỷ lệ quy đổi trước mặt cậu - điểm khách sạn đổi sang tiền Hoa là mười đổi một.

Sau khi kiếm được một nghìn điểm, cậu có thể bắt đầu đổi tiền.

Mười điểm có thể đổi lấy một đồng, mỗi tháng chỉ được đổi một lần, sau khi đổi thành công, hệ thống sẽ chuyển số tiền này vào thẻ ngân hàng của cậu trong vòng 1 phút.

Hơn nữa, hệ thống sẽ sắp xếp lý do phù hợp để chuyển tiền, không khiến Yến Tuế Lễ phải chịu bất kỳ cuộc điều tra nào.

Sau khi nghe xong tất cả lời giải thích của hệ thống, chàng trai lại đưa tay sờ vào rào chắn giữa không trung, trong lòng bất đắc dĩ thở dài.

"Được rồi, tôi chấp nhận nhiệm vụ."

Ngay khi cậu vừa dứt lời, cảm giác lạnh lẽo dưới tay lập tức biến mất, đồng thời trên bầu trời rơi xuống vô số cánh hoa.

[Chúc mừng người thừa kế khách sạn đã mở nhiệm vụ dị giới! Tung hoa tung hoao((^▽^))o]

[Cổng dị giới đã mở, xin chủ nhân hãy mở cửa, để khách sạn hạ cánh trong dị giới.]

Quả cầu đen nhỏ dường như rất phấn khích, nhào lộn một vòng trên không trung rồi đậu lên vai Yến Tuế Lễ, giọng trẻ con máy móc lại vang lên trong đầu cậu.

[Hãy đi cứu con người ở dị giới nào chàng trai(((°▽°)人(°▽°)))).]