Vừa nói, Giản Thiển Thiển đã leo lên tầng gác mái của khách sạn. Cô mở cửa trần mái, đứng lên chỗ cao nhất. Vách đá nơi xây khách sạn cao khoảng hơn chục mét, từ đây nhìn xuống, có cảm giác như căn nhà nhỏ lơ lửng trên biển cả. Đỉnh núi trên đảo, lúc này đang bị mây mù không biết từ đâu kéo đến che khuất.
Cô buột miệng nói: “Khách sạn Bồng Lai.”
Giữa biển cả, có núi tiên, mờ ảo khôn lường.
[Được ạ!] D999 vui vẻ đáp, giao diện hệ thống lập tức cập nhật: [Ký chủ: Giản Thiển Thiển. Tuổi: 23. Khu vực: Đảo Ai Vụ. Cấp độ hiện tại: Không ai biết (LV0). Công trình đã mở khóa: Khách sạn Bồng Lai]
Đồng thời, mép màn hình ánh sáng hiện ra một loạt nút điều khiển như “Bản đồ”, “Kho đồ”, “Danh mục nhân viên”, “Cửa hàng”, “Danh sách nhiệm vụ” v.v... Giao diện vận hành đã trở nên hoàn chỉnh hơn, cũng giống trò chơi hơn hẳn.
Trong cửa hàng, các mặt hàng phong phú, được chia thành năm loại lớn: “Nhân viên”, “Công trình theo chủ đề”, “Trang trí nội thất”, “Phương tiện”, và “Tiêu dùng hằng ngày”. Nhưng nhìn lên góc phải trên màn hình, điểm tích lũy là số 0, rồi nhìn sang thùng mì ăn liền Kim Mạch Lang giá chỉ 5 tệ ngoài siêu thị nay lại được niêm yết với giá “10 điểm / thùng”, Giản Thiển Thiển lập tức đóng giao diện.
Điểm tích lũy chỉ có thể nhận được thông qua hoàn thành nhiệm vụ hoặc thu nhập từ khách sạn, tỷ lệ quy đổi là 1:1 với đô la Mỹ. Hiện giờ cô đúng là nghèo rớt mồng tơi, không đủ tiêu chuẩn để mua sắm.
Mở kho đồ ra, kho vốn đầy ắp giờ đây trống không, chỉ còn lại hai ô vật phẩm là “Thẻ rút thưởng x1”, “Cánh cửa thần kỳ x1 (chỉ dùng để quay về điểm gốc, thời gian còn lại: 22 tiếng)”.
Thẻ rút thưởng màu vàng lấp lánh, trên đó vẽ hình một hòn đảo nhỏ được sóng biển bao quanh, trông hơi giống tấm vé vàng trong “Charlie và Nhà máy Socola”, vừa đẹp vừa đắt.
Cô chạm vào thẻ, một cửa sổ bật lên: [Sử dụng: Có / Không?]
Ai cũng biết rút thưởng là chuyện hên xui. Người thường nằm giữa hai thái cực “thần may mắn” và “đen đủi”, có thể rút được gì còn tùy vào tỉ lệ trúng và độ sâu của kho thẻ. Trước đây khi chơi game, Giản Thiển Thiển từng đốt tiền ở cả chục kho thẻ khác nhau. Giờ thì những kho thẻ hút máu đó không còn, nhưng điều đó chưa chắc đã là chuyện tốt.
Vì điều đó có nghĩa là mọi thứ đều có thể xảy ra.
Từ công trình đắt đỏ theo chủ đề, đến cây cảnh trang trí bình thường đều có thể xuất hiện.
Lặng lẽ niệm “thần nhân phẩm phù hộ” vài lần, Giản Thiển Thiển nhấn vào “Sử dụng”.
Tấm thẻ rút bay lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng vàng óng. Thẻ xoay một vòng, mặt trước hiện lên hình ảnh một thanh kiếm dài.
[Đinh đông! Chúc mừng ký chủ nhận được phương tiện đặc biệt: “Phi Kiếm” x1!]
Giản Thiển Thiển vừa chạm vào thẻ, lòng bàn tay liền nặng trĩu. Một thanh kiếm dài bằng đồng xanh rơi vào tay cô, khiến cô lảo đảo một bước mới đứng vững. Thanh kiếm cao gần bằng nửa người cô, chuôi kiếm khắc đầu thú, thân kiếm phủ đầy vân tùng như sao, tuy chưa mài bén nhưng toát ra vẻ cổ kính, khí độ bất phàm, nhìn qua đã biết là tác phẩm từ tay danh gia.
Một thanh kiếm đẹp bất ngờ xuất hiện, may mà không phải mấy loại cây cảnh trang trí vô dụng. Nhưng khi nhìn quanh căn khách sạn trống trơn, đang cần đồ đạc gấp, Giản Thiển Thiển bỗng không biết vận khí lần này là tốt hay xấu.
Dù sao cũng đã rút được rồi, trả lại cũng vô ích. Giản Thiển Thiển chợt nhớ đến những nhân vật bé tí cưỡi phi kiếm bay khắp bản đồ trong game, trái tim cô dần nóng lên.
Cô xác nhận lại: “Tôi đứng lên rồi lỡ ngã thì sao? Không phải là bắt tôi học tu tiên trước đấy chứ?”
Ngã từ trên không trung xuống thì không phải chuyện đùa.
D999 nghiêm túc đáp: [Đây là thành quả của khoa học. Phi kiếm được phát triển dựa trên nguyên lý từ trường siêu dẫn, nguyên lý Ozcol…] Nó thao thao bất tuyệt, nói một loạt các nguyên lý và tiêu chuẩn kiểm định an toàn. Giản Thiển Thiển vội ngắt lời. Trong cả đoạn dài đó, cô chỉ nghe hiểu được đúng một cụm – “từ trường siêu dẫn”.
Hệ thống nhanh chóng bật hướng dẫn sử dụng. Tổng kết lại phi kiếm dùng năng lượng mặt trời và điện năng để sạc, có tích hợp tính năng chống gió và đảm bảo an toàn.