Chương 19.2

Tại đảo Úc, William vừa thấy số lượng phòng được cập nhật liền phản ứng nhanh hơn cả ý thức, chộp ngay ba phòng. Đến lúc chuyển sang giao diện thanh toán mới kịp nhận ra mình đã đặt xong.

William lập tức tag vài người trong nhóm lớp: [Tôi đặt được phòng ở cái đảo có phi kiếm rồi đó! Các cậu dám đến xem không?]

Mấy ngày trước, cậu và nhóm bạn từng cãi nhau kịch liệt.

Nghe nói phi kiếm là sản phẩm công nghệ, có người còn bán tín bán nghi. Nhưng khi tra ra Công nghệ Côn Luân là công ty Hoa Kiều, đám bạn liền trở mặt, khăng khăng cho rằng không thể nào. Lúc họ báo thời gian rảnh để đi kiểm chứng, đảo Ai Vụ đã hết phòng. William đề xuất cắm trại thì bị chửi là đồ lừa đảo, còn bị nói là “nhục mạ người ta”.

Trong nhóm có người nhắn lại: [Tới lúc bay không nổi thì đừng có khóc nhé, đồ ba hoa!]

William nhớ đến lời dì từng dạy: “Không thể đánh thức người giả vờ ngủ.” Cậu hừ lạnh: [Ngày 30 tháng 9, hẹn gặp ở đảo Danmoa! Lên đảo Ai Vụ rồi, sẽ biết ai là kẻ ba hoa đến phát khóc!]

Lệnh cấm tiêu tiền vặt của William, nhờ phần thưởng từ dì mà cũng coi như bị phá bỏ. Cậu vừa thanh toán xong liền muốn đặt thêm một phòng thì phát hiện mười phòng vừa mở đã bị đặt sạch.

Trên tài khoản chính thức của đảo Ai Vụ, phần bình luận tràn ngập những câu như: [Làm du lịch mà chỉ dám mở vài phòng là sao? Coi thường tụi tui à?]

Giản Thiển Thiển bị những bình luận đủ kiểu làm bật cười, lúc kiểm tra trên trang Lộ Trình thì bất ngờ phát hiện hồ sơ xin công nhận danh thắng của cô vẫn chưa được xét duyệt.

Cô gửi tin nhắn hỏi bộ phận chăm sóc khách hàng về tiến độ xét duyệt, đối phương chỉ đáp: [Xin quý khách vui lòng chờ đợi, chúng tôi sẽ phản hồi sớm nhất có thể.], toàn là những lời khuôn mẫu. Nhưng tiến độ này quả thật có vấn đề. Giản Thiển Thiển nhớ lại ảnh chụp màn hình do Phương Manh từng gửi, cho thấy khi người khác hỏi thì nhân viên Lộ Trình cứ đẩy trách nhiệm loanh quanh.

Cô đổi cách hỏi: [Xin hỏi tôi muốn liên hệ dịch vụ quảng bá trang chủ và kênh chính của Lộ Trình thì làm thế nào?]

Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của Brian gọi tới.

Brian đã rời đảo vài ngày nay, giờ đây giận sôi người: “Giản! Họ thật quá quắt! Nói đảo Ai Vụ quá nhỏ lại hẻo lánh, không đáng hợp tác... Nhưng tôi hỏi được rồi, chính là vì cô ký hợp tác với Khang Thành trước, họ muốn cô phải hủy hợp đồng đó rồi nộp thêm phí nền tảng, họ mới chịu đàm phán tiếp! Còn hồ sơ công nhận danh thắng của cô cũng vì thế mà bị kẹt!”

Giản Thiển Thiển có thể hiểu việc yêu cầu phí nền tảng và hoa hồng. Nhưng bắt ép phải ưu tiên hợp tác, dùng đảo Ai Vụ làm công cụ dằn mặt Khang Thành thì thật sự quá ngang ngược.

Cô nhìn vào tin nhắn riêng từ Lộ Trình, nhân viên chăm sóc khách hàng đã được thay thế, và ngay lập tức gửi đến bảng giá dịch vụ quảng bá.

Tài khoản “Quảng bá 03”: [Thân mến, cô đang cần xác thực đảo Ai Vụ đúng không? Tôi gợi ý dùng gói B để đẩy kênh nha, giá này còn bao luôn phí nền tảng luôn…]

Giản Thiển Thiển: [Tôi sẽ suy nghĩ thêm.]

Brian vẫn đang giận dữ, Giản Thiển Thiển khẽ ho một tiếng ngắt lời: “Thôi, không đàm phán được thì bỏ qua.”

Dù công ty du lịch có lớn đến đâu, cũng chỉ là trung gian giữa điểm đến và khách du lịch. Khi chưa nổi tiếng thì đảo Ai Vụ có thể chịu thiệt vì thiếu lượt truy cập. Nhưng khi đã có tên tuổi, thì chính các công ty lớn lại thành bên kém chuyên nghiệp.

Khang Thành là khởi đầu tốt. Lộ Trình cũng không thể độc quyền mãi mãi. Giản Thiển Thiển không vội.

Brian còn mắng thêm vài câu nữa, uất ức nói: “Tôi quay về sẽ giới thiệu thêm khách cho cô!”

So với Giản Thiển Thiển là người điều hành khu nghỉ dưỡng thì chính hắn là người còn tức giận hơn. Vì trước đó khi đi đàm phán, hắn từng tự tin hứa chắc sẽ làm được, giờ thì mất mặt quá chừng.

Giản Thiển Thiển bật cười: “Vậy nhờ anh nhé!”