Chương 18.1

[Đinh đông, chúc mừng người chơi nhận được công trình chủ đề Tiên Môn!]

Mặt trước của thẻ bài sau khi lật ra có hình ảnh khá kỳ lạ, là bức tranh bị chia đôi. Một nửa là cánh cổng bạch ngọc khắc rồng dựng giữa tầng mây, rồng uốn lượn ngẩng đầu, linh khí lượn lờ như khói. Nửa còn lại là cảnh đổ nát tan hoang, sấm sét ngợp trời, lờ mờ thấy bóng sọ người trong góc tối, đầy rẫy khí tức bất thường.

[Tiên Môn]: Đạo tiên mịt mờ, quỷ đạo u tối, tranh sống cùng trời, mới gọi là nhân gian.

Ngoài khách sạn ban đầu có sẵn, đây là công trình đầu tiên Giản Thiển Thiển rút được. Nhưng bên trong có gì, ngay cả lời giới thiệu trong trang công nghệ cũng không thể đoán ra cách vận hành, chỉ đành chờ xây xong rồi xem. Dựa vào kinh nghiệm chơi game, có thể đoán nó bao gồm khu lưu trú và khu giải trí, kết hợp với tên gọi thì có lẽ đây là một cảnh quan kiểu tu tiên quy mô lớn.

Giản Thiển Thiển tìm thấy biểu tượng [Tiên Môn] trong cửa hàng, nhưng icon đã chuyển sang màu xám không còn khả dụng. Giá gốc ba trăm nghìn điểm, ánh vàng rực rỡ, đối lập hẳn với số điểm hơn một nghìn còm cõi còn lại của cô.

Tay cô hơi run lên.

... Chỉ hít vía thôi mà hiệu quả vậy luôn sao?

Giản Thiển Thiển âm thầm dùng tài khoản phụ theo dõi người trúng thưởng lần này.

Cô nhấn dùng thẻ bài, lúc này trên mô hình đảo thu nhỏ chỉ có khu vực đỉnh núi là sáng lên. Không còn lựa chọn nào khác, cô kéo bóng công trình lêи đỉиɦ và thả vào. Biểu tượng công trường vừa hiện ra đã bao phủ toàn bộ điểm cao nhất và một phần sườn núi xung quanh đảo Ai Vụ.

[Bíp, Tiên Môn đã kích hoạt thành công, lựa chọn hoàn tất, thời gian xây dựng là bảy ngày.] Tức là đến kỳ nghỉ Quốc khánh mới có thể thấy sản phẩm hoàn chỉnh.

[Hệ thống phát hiện chưa có đường đi trực tiếp đến công trình. Có thể lựa chọn thêm phương thức giao thông: "Thuyền mây", "Con đường Tầm Tiên". (Nội dung bổ sung này không ảnh hưởng đến thời gian xây dựng)]

Tuy cô không rõ cụ thể hai phương thức này là gì, nhưng đọc sơ tên gọi cũng thấy chẳng gây hại gì. Có thể tranh thủ xài tài nguyên của hệ thống được chút nào hay chút đó.

Giản Thiển Thiển tích chọn cả hai phương thức, buổi chiều, Ngưu Kiến lại dẫn đội thi công và vật liệu lên đảo.

Nhân viên giao hàng lần này trố mắt nhìn đống vật tư và chiếc thuyền cạnh đó, ngạc nhiên thốt lên: “Mấy người xây đảo nhanh thật đấy.”

Ngoài phần quà từ rút thăm, lần này cô còn mua thêm một chiếc giường và một thanh kiếm.

Sáu thanh phi kiếm được cô treo thành một hàng trong đại sảnh tầng một của khách sạn. Tường trắng tinh nổi bật lên từng thanh trường kiếm màu đồng xanh, trông cực kỳ khí thế, y như phòng cất kiếm hay bảo khố trong tiểu thuyết tu tiên.

Chỉ có điều... chẳng giống khách sạn chút nào.

Ý tưởng kết hợp giữa công năng và trang trí lần này không mấy thành công, Giản Thiển Thiển tháo toàn bộ kiếm xuống, cất cẩn thận. Cô định sau này vào cửa hàng tìm một kệ trưng bày phù hợp đặt ở bên ngoài, rồi chính thức mở dịch vụ “phi kiếm chia sẻ”.

Trong lúc cô kiểm tra hàng, nhân viên giao hàng mở điện thoại ra khoe cuốn tiểu thuyết mạng mình đang đọc mê mẩn: “Giản, ở Hoa Quốc thật sự ai cũng có thể gặp được tiên nhân thu đồ đệ sao?”

Trên màn hình là bản dịch của bộ truyện tiên hiệp nổi đình nổi đám mấy năm trước, tranh minh họa là một đại hán ôm kiếm, dáng kiếm kia nhìn chẳng khác gì phi kiếm treo trong sảnh.

Người giao hàng hào hứng hỏi tiếp: “Cô hình như chẳng cần hô ‘‘kiếm lại đây’’ gì cả? Có phải vì cô có nhiều kiếm quá nên không biết gọi cái nào? Mấy thanh này đã có tên chưa?”

Giản Thiển Thiển: “...” Vào quốc tịch Hoa không được tặng gấu trúc, cũng không có công pháp tu tiên, thực sự là không.

Nhưng nghĩ tới công trình Tiên Môn đang xây, cô quyết định để sau rồi giải thích.

Sau khi ký nhận gói hàng, cô tiễn người giao hàng rời đảo, còn đặc biệt chỉ đường: “Mới xây cầu nổi, lần sau anh có thể đi thẳng lối đó.”

Nếu không nhắc thì họ cũng chẳng để ý.

Cây cầu nổi này chỉ có lan can gỗ ở gần đảo Ai Vụ, dần dần thu hẹp lại, như bản thu nhỏ của cây cầu dây vắt qua biển sâu. Phía cuối cầu vươn thẳng ra đại dương, nhìn kỹ mới thấy hai bên có bức tường thấp bằng gạch kính cao đến đầu gối.

Biển cả mênh mông nối liền tận chân trời. Giản Thiển Thiển dẫn đầu đi phía trước, bước một cái, như thể đang đi thẳng trên mặt biển phẳng lặng như gương, bốn bề trống trải, chỉ có một mình cô.

Người giao hàng bỗng nhớ đến một từ mới học gần đây: “thoát tục độc lập”.

Hắn bỗng cảm nhận được sâu sắc hơn cái gọi là thi vị trong văn hóa Hoa Quốc.

Sau khi dẫn người giao hàng đi kiểm tra địa điểm, tiễn họ rời đi, Giản Thiển Thiển lại quay về kiểm tra quanh khách sạn. Trên mảnh đất trống, cỏ vẫn chưa nảy mầm, nhưng cây xoài mà cô cứ tưởng không đậu được quả lại trĩu cành những trái xanh, thậm chí vài quả đã bắt đầu chuyển sang màu vàng nhạt.

Theo thời điểm chín của giống xoài này mà cô đã tra, trước kỳ nghỉ Quốc khánh cô có thể ăn được trái cây nhà trồng.