Chương 1.2: Trò chơi trở thành sự thật

Giản Thiển Thiển thử khẽ dò hỏi: "Hệ thống? Này? Có ai không?"

[Hệ thống nghỉ dưỡng D999 hân hạnh phục vụ. Nhiệm vụ hiện tại: Nhiệm vụ dành cho người chơi mới – kiểm tra khách sạn của bạn. Đề nghị ký chủ tạm thời nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ nhé.] Giọng nói trẻ con non nớt vang lên trực tiếp trong đầu cô.

Một màn hình trong suốt màu xanh lam nhạt nổi lên giữa không trung.

Giao diện màn hình giống hệt bản đồ nhỏ trong game, đánh dấu vị trí hiện tại của cô bằng một chấm, và vị trí nhiệm vụ bằng một chấm khác. Góc trên bên phải có một đồng hồ đếm ngược vàng óng hai giờ. Xác định hướng đại khái, vị trí nhiệm vụ khớp với nơi nghi là ngôi nhà mà cô vừa thấy.

Bản đồ không thể kéo hay phóng to thu nhỏ, vừa động đậy là hiện lên thông báo "Không có quyền xem".

Giản Thiển Thiển nhíu mày. Với tư cách là một nhân viên văn phòng 007 bình thường trong ngành tài chính, lần cuối cùng tập thể dục là trước khi tốt nghiệp, sinh tồn nơi hoang dã hoàn toàn xa lạ với cô. Tệ hơn nữa là không có điện thoại, cô thậm chí còn không thể liên lạc với bên ngoài để cầu cứu.

D999 dường như đọc được nỗi lo lắng của cô, ân cần giải thích: [Nếu ký chủ thất bại trong nhiệm vụ dành cho người chơi mới, sẽ không có bất kỳ hình phạt nào, cánh cửa thần kỳ sẽ đưa ký chủ trở lại điểm bắt đầu.]

Cánh cửa... Thần kỳ?

Giản Thiển Thiển bình tĩnh lại, nhanh chóng tiến gần khu rừng, chọn một cái cây gần bãi đá ngầm nhất, định leo lên để xác định đường đi. Nhưng vừa chạm vào thân cây to bằng hai người ôm, trước mắt cô liền hiện ra một thông báo.

[Hiện đang ở chế độ hình ảnh ảo, chế độ khách tham quan. Xin hãy chọn phương thức tương tác.]

Chọn “Hình ảnh thực tế”, khu rừng nguyên sinh xanh tươi rậm rạp lập tức biến mất, chỉ còn lại một vùng hoang vu. Đưa mắt nhìn quanh, khắp nơi là đất đai đen vàng trơ trụi, bãi cát, bãi đá ngầm, căn nhà nhỏ màu trắng trên vách đá và những ngọn núi không rõ cách đây bao xa, đó là tất cả những gì cô có thể nhìn thấy.

Tim Giản Thiển Thiển đập thình thịch, tay run lên, vội bỏ chọn phương án, cảnh trước mắt lại lập tức được phủ đầy màu xanh.

Mặt đất dưới chân có cảm giác rất chân thực, nhưng màn hình ánh sáng trước mặt lại mang phong cách game ảo mà thật. Hệ thống đang đếm ngược, thúc giục cô nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Giản Thiển Thiển không dừng lại nữa, lập tức đi về phía vị trí mà hệ thống đã đánh dấu.