Chương 7.2: Chủ kênh – Quảng bá dâng tận cửa

Phương Manh lúc này mới bừng tỉnh, ngượng ngùng cất điện thoại, cười gượng:

“Cái này... phi kiếm ấy, chỉ cần đứng lên là được à?”

“Để cháu dạy cho!”

William hăng hái đứng ra, rút tờ tiền giấy đưa cho Giản Thiển Thiển. Cậu vừa đứng lên phi kiếm, vèo một cái đã bay vυ"t lên, chỉ còn thấy bóng mờ. Dạy người gì chứ, rõ ràng là tranh thủ chơi thêm.

“Oa...”

Hai đứa nhỏ hò reo vỗ tay cổ vũ, níu áo cha mẹ: “Bố mẹ, con cũng muốn chơi!”

Hank vẫn còn chưa hết sốc, vô thức rọi đèn pin lên trời. William la oai oái: “Chói quá! Mắt cháu mở không nổi luôn!”

Nhìn bóng dáng cháu trai bay ngang qua dưới ánh trăng, máu Phương Manh sôi sục trong huyết quản.

Đây chẳng phải chính là điểm bùng nổ nội dung mà cô hằng mơ ước sao?!

Phi kiếm có hệ thống bảo hộ riêng, Giản Thiển Thiển không lo William gặp sự cố trên không.

Cô cầm thanh kiếm còn lại, mở phần tay cầm ra, giới thiệu: “Hỗ trợ thanh toán điện tử. Khi số dư không đủ sẽ có cảnh báo. Nếu không dùng được ví điện tử, có thể đưa tiền mặt cho tôi để nạp, tôi sẽ điều chỉnh số điểm. Giới thiệu chi tiết có thể quét mã QR để xem thêm.”

Phương Manh ôm một bụng câu hỏi, bị mã QR đập thẳng vào mặt, ngẩn người: Tôi muốn hỏi mấy công nghệ siêu việt các người dùng cơ mà? Sao lại giải thích giống mua đồ ngoài siêu thị thế này?!

Giản Thiển Thiển nhìn cô vô tội, QR code và hướng dẫn điện tử là chức năng mới phát hiện ra, vừa tiện lợi lại gọn gàng, tất nhiên phải tận dụng triệt để.

Nhìn ánh mắt nóng rực của Phương Manh, Giản Thiển Thiển thử dò ý: “Chúc mọi người chơi vui vẻ, nhớ đừng thức khuya kẻo cảm lạnh? Yên tâm, sản phẩm của Công nghệ Côn Luân, đảm bảo an toàn tuyệt đối, tôi cũng sẽ đồng hành cùng mọi người.”

Thực tế chứng minh, lời chúc của Giản Thiển Thiển không hề thừa. Dù đã dành gần cả ngày ở đảo Danmoa, đáng ra nên nghỉ ngơi rồi, nhưng đứng trước phi kiếm chẳng ai còn thấy mệt.

Phương Manh là người thử trước, rồi ngay lập tức đổi thành Hank. Hắn bước lên phi kiếm, loạng choạng bay lên, mồ hôi túa ra như tắm lúc nào không hay, hai tay cứng đơ duỗi ngang ra giữ thăng bằng, mắt thì gần như nhắm tịt lại.

Một cơn gió mạnh đột ngột thổi qua, Hank vừa mới trấn tĩnh lại đã hét toáng lên vì hoảng: “Á!”

“Ha ha ha ha!” William lướt kiếm sượt qua người hắn, phá lên cười lớn, rồi dừng lại phía trước làm mặt xấu: “Cháu chỉ mất mười phút thôi đấy nhé!”

“Cố lên bố ơi!”

“Nếu bố sợ quá thì để mẹ lên thử đi!”

Nghe tiếng con thơ non nớt cổ vũ xen lẫn lo lắng, mặt Hank tái xanh, tức đến nỗi hét lên: “Tăng tốc!”

William giật mình, nhìn thấy ông chú lao tới như vũ bão thì quay đầu bỏ chạy.

Hai người như hai vệt sao băng, lao vun vυ"t trong màn đêm.

Không xa đó, người lái thuyền tên Lyle nằm trên thuyền dụi dụi mắt: “Hình như có cái gì bay qua đầu ấy nhỉ?”

Hắn nhìn đồng hồ, rồi cất giọng gọi về phía gia đình đang di chuyển lên bờ:

“Này... mấy người còn đi nữa không đấy?”

“Không đi nữa đâu, không đi nữa đâu!”

Nếu không nghe tiếng của người lái thuyền, Phương Manh suýt nữa đã quên mất mười mấy phút trước mình còn đang phân vân có nên quay lại theo đường cũ hay không.

Giản Thiển Thiển đã xác nhận xong lịch trình với cô, sau đó qua bên kia thanh toán phí neo thuyền ban đêm cho Lyle.

Lyle bĩu môi, không nhịn được mà thắc mắc: “Không đèn đóm gì hết, mấy người đang giở trò gì thế?”

Giản Thiển Thiển bật cười, chỉ tay lên trời. Lyle ngẩng đầu nhìn theo, lập tức trợn mắt há mồm.

“C-cái gì thế kia?!”

“Chuyến du ngoạn phi kiếm độc quyền của đảo đấy, hai mươi đô la một giờ, anh có muốn thử không?”

Lyle ngây người nhìn lên bầu trời, nơi hai người như xe đυ.ng trên không cứ va tới va lui, rồi quay người lẩm bẩm chui vào khoang thuyền: “Chắc tôi đang nằm mơ thôi...”

Ngoài chuyện ban đầu cầm kiếm bay loạng choạng gây cười ra, khi đã làm chủ được kỹ thuật điều khiển, Hank lập tức lao lên không, chặn đường cậu nhóc khiến cả nhà lo lắng suốt cả chiều, cái đứa chơi trò hay ho này từ đầu tới cuối mà còn giấu nhẹm không chịu chia sẻ.

Phi kiếm có một lớp bảo hộ kỳ diệu, khi bay với tốc độ cao sẽ tự động phát hiện vật thể phía trước để giảm tốc. Nhưng nếu muốn chặn đường ai đó thì lại khác, lúc bay chậm, chỉ cần va khẽ bằng lớp bảo hộ là có thể phá vỡ thăng bằng của người cưỡi kiếm, dễ dàng ép đối phương dừng lại, chẳng khác gì trò đùa nghịch.

William chỉ còn lại vài tờ giấy bạc, nên sau một tiếng vùng vằng, cuối cùng vẫn phải hạ xuống, bị ông chú kéo ra ngoài, nhường chỗ cho người khác.

Giản Thiển Thiển lập tức cảnh giác, sợ rằng cả nhà lại nảy sinh mâu thuẫn. Thấy William ngoan ngoãn quay về, cô mới yên tâm bước tới vỗ vai cậu an ủi.

Phải nói thật, du khách bây giờ còn biết chơi hơn cả cô rồi.

Trong ống kính của Phương Manh, từ mấy người non nớt tập bay lơ lửng đến những màn rượt đuổi hồi hộp trên không, thậm chí cả cảnh hai đứa trẻ chơi đùa trên phi kiếm như ngồi xích đu giữa trời, tất cả đều trở thành khung cảnh độc nhất vô nhị.

Có thể động tác chưa đủ điêu luyện, phong cảnh cũng chưa hoàn hảo, thậm chí vì ánh sáng yếu nên có phần mờ nhòe nhưng dưới ánh trăng, giữa tầng không, đang bay lượn... đây chính là khoảnh khắc biến giấc mơ thành hiện thực!

Trợ lý đứng phía dưới, chắc tay giữ máy quay, nhìn thấy trong màn hình hai bóng người đang cưỡi kiếm tiến lại gần nhau dưới ánh trăng, xúc động đến mức phải đưa tay che miệng.

Nắm tay nhau giữa ánh trăng, lãng mạn quá chừng!