Chương 7.1: Chủ kênh – Quảng bá dâng tận cửa

Trăng vừa nhô lên trên đảo Ai Vụ, tiếng sóng vỗ bờ đều đều khiến lòng người cũng trở nên an tĩnh nhẹ nhàng.

Ngồi ở đầu thuyền, ánh sao lấp lánh rơi xuống. Xa rời đám đông, thậm chí không có lấy một ánh đèn, lại càng dễ cảm nhận rõ vẻ đẹp thuần khiết của thiên nhiên cùng sự bé nhỏ của chính mình.

Phương Manh không kìm được lấy điện thoại ra quay vài đoạn tư liệu.

Quay xong, cô hơi chột dạ liếc nhìn Giản Thiển Thiển, người kia vờ như không thấy. Thực ra cô đã sớm chú ý đến máy ảnh và đèn phụ trợ mà Phương Manh mang theo. Tra kỹ lại, cô lập tức nhận ra đây là một blogger từng được liên hệ trước đó nhưng đã thẳng thừng từ chối.

Có vẻ như đối phương cho rằng bọn họ đang thực hiện điều tra ngầm, nên không dám công khai thiết bị quay chụp. Giản Thiển Thiển cũng không vạch trần mà mặc kệ họ.

Khách du lịch chụp ảnh vốn là chuyện bình thường. Miễn không cố tình bôi xấu thì một blogger tình nguyện quảng bá đến tận nơi, cô đương nhiên càng không có lý do ngăn cản.

Danh sách ban đầu được chọn để quảng bá có hơn trăm cái tên. Sau khi lọc qua tỉ lệ đánh giá tích cực, thiết kế tuyến du lịch và năng lực tổng thể, cuối cùng chỉ còn lại mười cái tên phù hợp nhất với tình hình hiện tại của đảo Ai Vụ, bao gồm các công ty du lịch nhỏ vừa và những blogger tầm trung.

Các blogger nổi đình nổi đám hay nền tảng du lịch lớn mạnh vốn khó hợp tác hơn. Giản Thiển Thiển cũng không trông mong có thể đi một bước lên mây, chỉ cần đưa được đảo Ai Vụ vào một số lộ trình du lịch tự do hay tour tuyến là đã xem như thắng lợi.

Chỉ là, bất kể là gửi hàng loạt hay lựa chọn kỹ lưỡng, kết quả đều là không nhận được phản hồi hoặc bị từ chối thẳng thừng khiến cô tạm gác lại kế hoạch. Giờ nhìn phản ứng chột dạ và nghi ngờ của dì William, rất có thể mấy blogger chưa phản hồi kia đã đánh dấu cô là thư rác và chặn luôn rồi.

Cô không có nhiều thời gian, thứ cô cần gấp không phải là đối tác xuất sắc, mà là lượng khách thực tế. Giờ đã có tiến triển, những thất bại trước đó cũng chẳng đáng nghĩ ngợi nữa.

Người lái thuyền Lyle lẩm bẩm cập thuyền vào đảo Ai Vụ. Vốn dĩ hắn đã về nhà, lại bị Giản Thiển Thiển gọi ra, dù có tiền công cũng không khỏi cằn nhằn. Vừa cặp bến ổn định, hắn liền phá tan bầu không khí yên ả: “Mọi người định lát nữa quay lại, hay để sáng mai đi?”

Giản Thiển Thiển quay sang hỏi ý gia đình William. Phương Manh nhìn chồng con, do dự nói: “Hay đợi nửa tiếng xem sao? Nếu quay về vẫn kịp đón thuyền.”

Lời của Lyle nhắc hai vợ chồng: nếu chỉ có người lớn thì chịu cực một chút cũng được, nhưng giờ có cả trẻ nhỏ, trước hết vẫn nên xem thử điều kiện trên đảo ra sao. Dù sao nhìn là biết, nếu không ổn thì quay lại đảo Danmoa cũng chưa muộn.

William nhảy khỏi thuyền, dắt hai em họ hai bên, chỉ vào đường bờ biển và rặng núi mờ mờ phía xa, hào hứng kể lại cuộc phiêu lưu hồi chiều: “Nhìn kìa, lúc nãy anh bay từ chỗ này, cao tới tận đỉnh núi luôn!”

“Oa!”

Hai đứa nhỏ tròn mắt ngạc nhiên. Lyle nín cười, giúp chuyển hành lý lên vách đá ven bờ, rồi nằm phịch lên boong thuyền: “Có gì thì gọi tôi!”

Hắn chẳng hiểu cô gái phương Đông kia làm cách nào dụ được người ta đến nơi hoang vu như vậy, nghe nói cả khách sạn còn chưa mở cửa, rõ ràng sẽ quay đầu rời đi thôi. Hắn định nằm nghỉ một lát rồi đưa cả nhóm quay về, vừa khỏi phải chạy thuyền không, vừa kiếm thêm được một cuốc.

Phương Manh nhìn quanh đảo mà chẳng thấy ai ra đón tiếp, khác hẳn tưởng tượng ban đầu rằng trên đảo có hẳn một đội ngũ.

“Kiếm bay đâu? Dựng lều luôn bên bờ biển à?”

Giản Thiển Thiển bước lên cao vài bước, đặt hành lý xuống, mỉm cười xin lỗi: “Mọi người đợi chút nhé, tôi đi lấy lều trại và vật dụng cần thiết. Thiết bị của dự án du ngoạn bằng phi kiếm cũng mang theo luôn.”

Vịnh cập thuyền cách khách sạn không xa. Giản Thiển Thiển để lại đèn pin rồi nhanh chóng chạy đi, mở cửa lớn của khách sạn.

Sau cánh cửa là các vật tư đã chuẩn bị sẵn cùng hai thanh phi kiếm, trong đó một thanh do William “đầu tư”. Số điểm thưởng nhờ tiêu tiền mua sắm cuối cùng không còn là con số 0, liền bị cô dùng để thanh toán ngay.

Cả nhà chưa kịp đợi lâu đã thấy cô gái trẻ điều khiển xe cân bằng mang đồ quay trở lại. Trên đảo yên ắng lạ thường, ngoài tiếng sóng và gió, không có cả tiếng côn trùng hay chim chóc. Lúc đầu thì thấy thanh bình, nhưng đứng lâu lại có cảm giác là lạ.

Thế nhưng gia đình Phương Manh chưa kịp suy ngẫm thì đã hoàn toàn bị cảnh tượng trước mắt hút chặt tầm nhìn.

Không phải xe cân bằng gì cả mà là hai thanh kiếm lơ lửng cao cả mét so với mặt đất!

Phương Manh thở hắt, mắt như sắp lồi ra, chẳng thấy bánh xe hay cơ cấu nào bên dưới cả. Chỉ có luồng sương mờ nhẹ từ đuôi kiếm toát ra, khiến thiếu nữ kia trông như tiên nữ giáng trần.

Gần như theo bản năng, cô mở điện thoại ra quay phim. Hoàn toàn quên mất ý định ban đầu là quay lén để bóc phốt, giờ chỉ còn lại sự phấn khích, đỏ cả mặt chỉ là trời tối nên không ai nhận ra.

Hai đứa trẻ thì đơn thuần hơn nhiều, nhào tới ôm lấy William: “Anh ơi anh ơi, chị ấy là thần tiên đúng không?!”

William hếch cằm đầy kiêu hãnh, nhìn vẻ mặt ngỡ ngàng của cả nhóm, sống chết không chịu thừa nhận chính mình chiều nay cũng ngây ngốc y như thế.

“Đây chính là phi kiếm! Giản, cho em bay thêm lần nữa đi mà!”

Nói câu đầu còn cao giọng đắc ý, câu sau đã quay sang Giản Thiển Thiển, ánh mắt mong chờ thấy rõ.

Giản Thiển Thiển đặt lều và túi đồ xuống, nhìn thẳng vào máy quay mỉm cười, thuận tiện quảng bá: “Dự án du ngoạn phi kiếm tại đảo Ai Vụ, hân hạnh chào đón quý khách.”