“Xin hỏi, anh có nhìn thấy một cậu bé khoảng mười mấy tuổi, tóc màu vàng nhạt... không?”
Dưới ánh hoàng hôn, sau một lần nữa nhận được câu trả lời phủ định, Hank thất vọng thở dài.
Phía bên kia quảng trường, vợ hắn là Phương Manh đã chạy đến mức lớp trang điểm cũng lem nhem cả ra. Hai trợ lý kiêm bảo mẫu mang theo đủ thứ túi lớn túi nhỏ và máy ảnh cũng đang lần lượt hỏi thăm từng sạp hàng, cố gắng tìm tung tích của cậu cháu trai đột nhiên biến mất.
Phương Manh là người Hoa, lấy chồng sang định cư tại Úc, hiện đang làm chủ một kênh nhỏ trên nền tảng Kuaishou. Lần này cả gia đình cùng đến đảo Danmoa để nghỉ dưỡng, đồng thời quay video cho tập mới. Trong thời đại truyền thông tự do, những nơi như đảo Phỉ đã quá phổ biến và quen thuộc với dân du lịch. Với lượng người theo dõi chỉ vài chục nghìn, cô cần tìm chất liệu khác biệt để thu hút người xem.
Gia đình sáu người gồm hai vợ chồng, hai con nhỏ và hai trợ lý mang theo cháu trai tuổi teen ra ngoài chơi thì vẫn rất thoải mái. Huống chi William đâu phải đứa trẻ không biết tìm đường. Khi không tìm thấy cái gọi là “đảo Ai Vụ” ở quảng trường, William tỏ ra xấu hổ và bảo sẽ quay về khách sạn nghỉ ngơi, cả nhà cũng không mấy để tâm.
Nào ngờ, sau khi đi dạo vài tiếng đồng hồ rồi quay về, họ phát hiện William đã biến mất không dấu vết! Điện thoại tắt máy, không một tin nhắn hay lời nhắn nào. Quầy lễ tân khách sạn nói rằng cậu bé đã không về từ giữa trưa, chuyện này ngày càng khiến người lớn bất an.
“Hay là em đưa mọi người về trước, anh tiếp tục đi tìm?”
Phương Manh đưa cho chồng một chai nước, lo lắng hỏi: “Anh nghĩ William có thể đã đi đâu?”
Cả gia đình vất vả tìm người suốt từ chiều đến giờ khiến Phương Manh không khỏi hoảng hốt. Gọi cảnh sát trên đảo Danmoa thì chỉ nhận được câu trả lời lạnh nhạt, có thể đứa nhỏ ham chơi, chờ thêm chút nữa rồi tính.
Còn cậu em trai sáu tuổi của William thì chẳng chút lo lắng, vừa liếʍ kem vừa vô tư nói:“Có khi anh William đi tìm cái đảo biết bay kia rồi!”
Cách đó vài mét, Brian bán hàng đang dọn sạp liền nghe thấy cái tên quen thuộc, chợt ngẩng đầu lên: “Đảo Ai Vụ hả?”
Phương Manh ánh mắt sáng lên, vội kéo Hank lại: “Anh có nhìn thấy một cậu bé cao tầm này, hơi giống anh ấy không?”
Brian nhún vai búng lưỡi: “Nó đến đảo Ai Vụ rồi, nói là muốn bay lên trời. Tôi còn tưởng nó là người do cái cô kia thuê đến để lừa đảo.”
Biết được tung tích, hai người lớn mới thở phào nhẹ nhõm. Phương Manh liền nhắn tin gọi hai trợ lý quay lại, Hank sốt ruột hỏi dồn: “Rốt cuộc đảo Ai Vụ là nơi nào? Anh biết đường chứ? Có thể dẫn bọn tôi tới đó không?”
Brian nhớ rất rõ hai người từng rời đi giữa trưa, nói đến đảo Ai Vụ lập tức nhớ ra: “Là một hòn đảo vừa mới mở cửa cho khách, tôi cũng chưa từng đến. Thằng bé đó mê bay đến nỗi... À, có lẽ mấy người không cần phải đi nữa, họ quay lại rồi kìa.”
Nghe giọng điệu của hắn, Phương Manh lập tức hình dung ra một kiểu “khu du lịch lừa đảo” điển hình chuyên dụ dỗ du khách bằng mánh khóe. Cô vừa quay đầu lại thì thấy một cô gái đang dắt theo William bước đến.
William mặt mày hớn hở, nhưng cả người lại toát lên vẻ mệt mỏi. Tóc tai rối bù, áo thun ướt sũng dán chặt vào người, hằn lên từng vòng muối khô trắng xóa nhìn chẳng khác gì vừa được vớt lên từ biển.
Brian trêu chọc bằng giọng không hề có ý tốt: “Giản! Nhóc con, cậu thật sự bay được à? Mà sao tôi thấy cậu giống mới đi bơi dưới biển hơn?”
“Thôi mà, em vẫn còn tiền! Mai chị còn ở đây chứ? Làm ơn đưa em đi nữa nhé!”
William hoàn toàn không nhận ra sự mỉa mai, vẫn nhiệt tình níu kéo cô gái Giản Thiển Thiển.
Khoảng hơn một tiếng trước, Giản Thiển Thiển đã liên hệ với một người chèo thuyền địa phương để đón khách từ đảo Ai Vụ về. William tranh thủ trả thêm 20 đô để được “bay thêm vòng nữa”, đến khi bị kéo lên thuyền vẫn còn tiếc nuối. Giờ đây, cậu chỉ ước được sống mãi trên trời!
Giản Thiển Thiển liếc thấy mấy người trông rõ ràng là phụ huynh, không khỏi bóp trán: “William, muộn rồi. Em phải báo cho người nhà biết một tiếng chứ.”
William mải chơi nên quên cả thời gian, khi uống nước lỡ miệng nói ra chuyện không phải đi một mình, Giản Thiển Thiển mới biết cậu là trẻ vị thành niên chưa được phép tự do hành động ở Úc. Cậu chẳng buồn để ý chuyện điện thoại hết pin hay chuyện qua đêm ngoài đường, nhưng Giản Thiển Thiển thì không thể không có trách nhiệm đưa cậu về tận tay gia đình.
“William!” Hank sải bước tới, kéo cậu bé lại bên cạnh: “Cháu đã chạy đi đâu vậy hả?!”
William chẳng hề để tâm đến sự lo lắng của chú: “Chú Hank! Cả nhà sao lại ở đây vậy? Chú không biết đâu, trượt từ đỉnh núi xuống rừng vui cực kỳ! Mọi người mà không thấy là tiếc lắm đấy! Thanh phi kiếm thật là tuyệt! Cháu đảm bảo cả nhà sẽ mê tít luôn! Hay mình trả phòng luôn, cùng đi đảo Ai Vụ đi!”
... Cậu nhóc này bị tẩy não rồi à?
Phương Manh nhìn sang với ánh mắt đầy cảnh giác. Giản Thiển Thiển quá quen với loại ánh mắt ấy, trong đó là nghi ngờ và đổ lỗi. Không cần đoán cũng biết, trong mắt gia đình này, ấn tượng của cô chắc đã rơi xuống đáy.
“Cháu nói thật mà!” William bị chú gõ đầu, nhảy dựng lên vì ấm ức: “Cháu có thể cho mọi người xem ảnh... À mà khoan, để cháu sạc pin cái đã...”