Chương 5.2: Khách tới cửa

Hơn một tiếng trôi qua, hai người đặt chân đến đảo Ai Vụ. Lần này đã thay trang phục phù hợp, Giản Thiển Thiển không còn thấy oi bức mà ngược lại còn thấy dễ chịu.

William nhìn quanh, cánh rừng với cậu chẳng có gì lạ. Cậu lẽo đẽo theo sau cô, băng qua bãi đá ngầm lồi lõm.

Không lâu sau, cậu đã sốt ruột lên tiếng: “Giản, cái phi kiếm mà chị nói đâu?”

Cậu đã nhận ra bãi đá trong bức ảnh, nhưng lại không thấy mô hình hay cột pha lê nào như cậu tưởng tượng. Hòn đảo nhỏ này ngoài căn nhà đằng xa, tất cả đều mang vẻ hoang sơ như chưa có dấu chân người.

Giản Thiển Thiển dừng lại trước nhà nghỉ, nhanh tay rút thanh kiếm dài được giấu sau cánh cửa, không để khách thấy căn nhà trống trải.

“Chính là nó.”

William há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay cô gái:

“Cái... cái này làm sao mà bay được?!”

Trong mắt cậu, đây rõ ràng là một thanh kiếm nặng trịch, dùng để bổ vào đầu người thì có!

Giản Thiển Thiển đã lường trước phản ứng này nên không giải thích nhiều, trực tiếp bước lên phi kiếm.

Cô cũng từng nghi ngờ như vậy vài ngày trước. Nhưng có những chuyện, chỉ cần tận mắt nhìn là đã có câu trả lời.

Cô điều khiển phi kiếm bay vòng quanh William đang chết lặng. Luồng gió do kiếm bay tạo ra thổi tung tóc cậu, nhưng William chẳng để tâm. Cậu chỉ biết ngước nhìn cô lơ lửng giữa không trung, gần như ngỡ mình đang mơ.

“Chắc chắn là em đang xem phim...”

Giản Thiển Thiển mỉm cười: “Biết đâu, em có thể làm nhân vật chính của bộ phim này?”

Cô nhảy xuống phi kiếm, đưa chuôi kiếm cho William: “Có lớp bảo hộ, không lo rơi đâu. Chị khuyên nên bắt đầu từ tốc độ thấp... Cách vận hành cơ bản là như vậy. Giá một tiếng là 20 đô, thanh toán trước, cảm ơn đã sử dụng dịch vụ.”

William lập tức đón lấy, rút ra 100 đô nhét vào tay cô.

Công nghệ không tưởng là thứ mà trước đây chỉ xuất hiện trong phim ảnh khiến cậu hào hứng tột độ. Bắt chước thao tác, cậu không chờ nổi mà bước lên phi kiếm.

Một âm thanh cơ khí vang lên: [Tích, chào mừng sử dụng.]

William chẳng buồn để ý lời khuyên về tốc độ thấp, đã bay thì phải nhanh mới đã! Cậu là siêu nhân, là người nổi bật nhất!

“Á á á...”

William gần như bị phi kiếm kéo bay đi. Đúng là nổi bật thật, tiếng la hét của cậu vang vọng cả hòn đảo Ai Vụ.

Do quán tính, cậu bị ngửa người ra sau, cảm giác mất trọng lực khiến cậu hoảng loạn. Trên phi kiếm, tay chân cậu múa loạn, cứ ngỡ mình sắp rơi tới nơi.

Gió rít vù vù bên tai, tiếng la hét của William vang vọng mãi không dứt.

Nếu đây được xem là một màn trình diễn bay lượn, thì trong mắt Giản Thiển Thiển, William chắc đang trình diễn phiên bản “tàu lượn siêu tốc của ngựa hoang mất cương”.

“Thả lỏng ra! Cẩn thận phía trước!”

Giản Thiển Thiển đứng dưới lớn tiếng nhắc nhở.

Tán cây trước mặt đang phóng đại dần trong tầm nhìn, William sợ hãi ngồi thụp xuống, nhưng bất ngờ được một lớp vật chất trong suốt mềm mại đỡ lấy.

Ủa? Thật sự không bị rơi xuống?

Cảm giác đó khiến cậu bình tĩnh hơn chút ít, cuối cùng cũng chịu nghe lời Giản Thiển Thiển, vội hét to: “Chậm lại! Chậm lại đi!”

Phi kiếm lập tức giảm tốc, William cuống quýt điều khiển để nâng cao độ cao, tránh khỏi khu rừng rậm phía trước.

Cuối cùng khi dừng lại được, cậu thở phào, lau mồ hôi đầy trán. Cú trải nghiệm thót tim như kề cận cái chết ấy khiến tim cậu như sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực nhưng ngay sau đó lại trào dâng một cảm giác sảng khoái không thể diễn tả thành lời.

Cậu muốn bay nữa!

Giản Thiển Thiển hét lên từ phía dưới: “Em không sao chứ? Có muốn xuống nghỉ một lát không?”

Chỉ nghe tiếng gào vừa rồi thôi là Giản Thiển Thiển đã lo lắng lắm rồi, sợ vị khách đầu tiên chưa gì đã bị dọa đến “đứng lên thì đến, nằm xuống mà đi”.

“Em, em không sao!” William lúc này mới nhớ ra dưới đất còn có người khác đang nhìn, hơi ngượng ngùng.

Trời ơi, trước đó cậu lại từng nghi ngờ đây là trò lừa đảo ư?!

Sau những phút đầu hoảng loạn, William đã hoàn toàn nắm vững cách điều khiển phi kiếm.

Cậu dang rộng hai tay, đón lấy gió trời, đón lấy những con sóng dâng cao từ biển cả...

Một con chim trắng lạc vào vùng biển quanh đảo Ai Vụ bị bàn tay vung vẩy của cậu dọa sợ, kêu “quác quác” rồi bay đi, để lại một chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống.

William cười phá lên, bao nhiêu lo lắng, xấu hổ hay ảo tưởng khoe khoang gì đó, cậu đều quên sạch.

Thật kỳ diệu! Cảm giác được bay, không ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn này!